.

16/9/12

• Như là rơi nghiêng...


''Ngoài thềm rơi chiếc lá đa
Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng...''

Đôi khi tôi vẫn đặt câu hỏi rằng'' Rơi nghiêng nghĩa là gì?''. Phải chăng cái khoảnh khắc chiếc lá buông mình vào hư vô và bắt đầu  chuyến hành trình của mình.

Chiếc lá sẽ lắc lư 1 chút, đong đưa 1 chút, xoay vần trên ko trung rồi khẽ khàng chạm lấy mặt đất. Và nhà thơ đã ghi lại khoảnh khắc dịu dàng ấy bằng từ ''rơi nghiêng'', ''rơi nghiêng'', pha 1 chút dịu dàng, 1 chút nồng đượm.

***

Tôi có thói quen nhìn lên những ngọn cây vào mùa lá rụng, khi chúng thả rơi mình trong sắc vàng bải hoải. Như những chiếc lá bay về trời. Tôi hay nghĩ nếu tôi có thể đến được đó, chạm vào những màu sắc đó, tôi sẽ tìm được hạnh phúc.

Hạnh phúc ấy như thế nào, tôi không hay biết.

Chỉ biết tôi sẽ mỉm cười hoặc khóc òa lên cùng 1 ai đó, điều mà trước giờ tôi vẫn làm nhưng chỉ có 1 mình.

Hạnh phúc ấy, lãng đãng và nhẹ nhõm đến mức khó mà có thể nắm giữ nổi. Có cảm giác như chỉ cần đưa tay ra chạm tôi thì hạnh phúc ấy sẽ tan biến đi, để lại những hình bóng mờ ảo.



_______

Thảng hoặc, tôi thấy mình rơi trong những nỗi đau dịu dàng. Những nỗi buồn không tên, ngơ ngác.

Trong tôi, những khoảnh khắc mùa đã xếp theo ngày tháng, có khi bước đến sớm cũng gợi chút ngỡ ngàng, và mỗi ngày trễ muộn 1 chút cũng làm ra trông đợi.

Thỉnh thoảng tôi lại thấy mình đếm đốt bàn tay, rồi vẩn vơ gieo thêm những ngóng chờ, bao giờ thì mùa sang, bao giờ thì lá rơi vàng? .....




Rơi


Rơi
Rơi
                                                                                                             

                                                                                                                     Rơi


Rơi


 Rơi.




Như là rơi nghiêng trong những dịu dàng...



~Tịnh Phong~

Đọc tiếp ...

8/9/12

• Những hoài niệm...


Nếu ai đã có lần ngắm nhìn những cơn gió bay qua, chắc sẽ ngước nhìn lên bầu trời và tự nhủ: ''Cuộc đời cũng như gió kia thôi, liệu có chốn bình yên nào để trú chân, hay sẽ phiêu bạt mãi không có điểm dừng...''

Mình đã từng bị ám ảnh bởi những dòng tâm sự như thế. Đôi khi nghẹn ngào mà lo sợ điều sắp đến, sắp xảy ra mà chính bản thân còn chưa mường tượng được điều ấy là gì, mang hình hài ra sao.

Giống như gió vậy, ngọt ngào, dịu dàng, man mác nhưng cũng thờ ơ, vô tâm lắm. Gió có yên lặng 1 chỗ bao giờ, muốn đi đâu thì kệ cũng chả ai cản được. Đọng lại chỉ là yêu thương rất đỗi mơ hồ, ngắn gọn....

Nỗi niềm riêng mà, muộn phiền cũng lắng yên nhanh thôi....





 '' Ai cũng biết rằng đời ko suôn sẻ
                                                  
Lệ ưu sầu vẫn cứ mãi tuôn rơi
                                                  
   Những ai đã 1 lần ôm trái đắng
                                                  
          Mới thấy đời như chiếc lá nhẹ rơi...''

.....Nhớ cái lần cô bạn thân đọc cho nghe bài thơ này, nước mắt mình cứ thế lăn dài....

Niềm vui chưa hẳn đã lảng tránh, nhưng mình biết tìm được nó sao thấy xa xôi quá. Lúc thì bất ngờ xuất hiện chẳng báo trước, lúc lại trốn tránh bồng bềnh tưởng niệm.

Ngoài kia là hoài nghi, bâng khuâng để cuộc đời được khăng khít, trọn vẹn hơn. Như bài thơ trên, yêu thương đến theo dòng định mệnh sắp đặt.


Mình đã từng nghĩ rất nhiều về tương lai, mai mốt, về rào cản lạ lẫm hay hoang mang, song lại đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Ngày đẩy  mình chia lìa những ngây thơ trước kia, chẳng buồn trả lời khi có ai đó hỏi vì sao im lặng.

Đơn giản là mọi điều đã được chôn kín, gói gọn phía sau......





Mà tháng 9 này sẽ thế nào nhỉ?
Có.Ai.Đó.Chờ.Mình.Cuối.Con.Đường.Ko?
Hay-lại-mùa-nếp-cũ? 


Đọc tiếp ...

28/8/12

• Mưa.


Có bao giờ, bạn, giữa một ngày quần quật làm việc, vô tình đi ngang qua ô cửa kính. Rồi bạn chợt phát hiện ra rằng bên ngoài đang mưa.

Nên bạn dừng lại, thần người ra nhìn mưa rớt bên ngoài, nhìn dòng người tấp nập trôi đi. Và đột nhiên trong giây phút đó bạn không
thể nhớ ra mình đang ở đâu, đang làm gì và sẽ phải làm gì.


Lúc ấy, tất cả những ý niệm về cuộc đời của bạn chỉ còn là ngày mưa đang rơi trước mặt


Chỉ còn lại bạn, và chiều mưa.


Mà đời thì thiếu gì những chiều mưa khắc khoải…


Đọc tiếp ...

22/8/12

• Có những niềm riêng....


Trưa nay phố đầy nắng, cái nắng hâm hấp của những ngày áp thấp coi vậy mà khó chịu, đôi khi hanh khô, đôi khi như đốt cháy da, đôi khi nhàn nhạt oi nồng...

Quán cafe trong góc phố nhỏ với tiếng guitar thùng trầm đục khiến hồn ai đó lâng lâng bay bổng. Tiếng chuông gió lanh canh nho nhỏ nơi góc quán khi cơn gió nhẹ vô tình đi ngang qua chạm vào niềm riêng chợt vỡ òa....

Cuối tháng 8 rồi đó, mùa thu đang về gõ nhẹ trên từng phiến lá. Chiếc là vàng rơi khẽ chạm vào thành ghế bỗng dưng khiến ta giật mình....một nỗi nhớ mơ hồ lãng đãng bay qua...


***

Trưa rất nhẹ, nắng đó rồi chợt mưa, quán đông hơn bởi những bàn chân dừng lại chờ cơn mưa đi qua.

Ta bất ngờ, sững người nhìn thấy 1 hình dung rất quen bên chiếc guitar nơi góc quán. Những âm thanh đầu tiên của ''Phố nhỏ'' ngân lên, da diết....
Vô tình hay cố ý mà chiều mưa nơi quán góc cũ ta nhìn thấy nhau. Bàn tay ta khẽ run run, một thoáng tim hẫng đi. Và rồi nhìn thấy nhau, mái tóc bồng, nụ cười   
vẫn đẹp, vẫn ấm, ánh mắt vẫn nồng nàn. Chỉ có ta...1 đời lãng tránh, 1 đời ru quên.

Đôi khi....có những cơn mưa làm tim buốt nhói!

Phố vắng hơn dưới mưa rồi lại xôn xao như muốn thuở, nhịp sống lại tiếp diễn chẳng ngừng nghỉ. Và ta lại tiếp tục cuộc hành trình với thời gian.....
Cuối tháng tám rồi đó, vẫn còn thoang thoảng chút hương Thu, lá vàng đâu đó chợt rơi...rất nhẹ!



Hôm nay là ngày đặc biệt.
Ta gặp người đã từng đặc biệt với ta....


Đọc tiếp ...

11/8/12

• Ngày gió thổi...


Mở bung ô cửa sổ, khẽ chạm vào những nốt mưa lẩn khuất trong tiếng nhạc du dương réo rắt. Thoảng nghe tiếng gió ru vời, thoảng nghe mùa rơi qua phiến lá… chút bồng bềnh.....

Ngày khép lại những lành lạnh, cảm giác này… là dịu dàng đang nghiêng trên bàn tay năm ngón, mượt mà những yêu thương, ta gom trọn thẩm thấu của không gian mưa đang trút xuống đời những giọt trong veo này, chợt thấy lòng mình êm ả như dải lụa trắng xõa hiền trong sương mai.

Một thời, ngày trong ta buồn như gió thổi, những phím gió ngày đêm reo mỏi, rít, buốt từng cơn qua đồi vắng, qua những miền cỏ lau hoang dại giữa đời, gió vẫn thổi mà buồn phiền không vơi nỗi, ngày trôi và ta trôi giữa lưng chừng.


Mà thời gian thì lặng lẽ qua, có gì níu giữ được?



Vậy mà, vẫn thường hay vội vã xếp lại ký ức, sợ mình không đủ sức khi làm sao có thể đứng thăng bằng trên những triền rong mà bước tiếp con đường phía trước, nuối tiếc hay không thì mọi thứ cũng không quay trở lại, đã như một giấc mơ khẽ trôi tuột qua ngày… 

Mà hình như ta chẳng bao giờ níu giữ điều gì đã đi qua, có lẽ ký ức quá tệ… Thế thì phải biết lãng quên!

Ngày mới, mùa mới và những cơn mưa đang rơi nhẹ xuống đời, từng giọt phùn…se lạnh vô ưu, ta luôn thích cái cảm giác này.

 Có cả một khoảng trời, một không gian để thả mình bay lượn trong cảm giác thư thái… 

__________________________

Mưa về, ta lại thấy mình có thể thao thao bất tuyệt cho hồn nhún nhảy và trái tim mình mở ra tràn ngập thiên nhiên.
Màu xanh của lá lúc nào cũng khả ái trong ngập tràn tin yêu và hy vọng.

Giây phút này đây ta đang đắm mình trong giai điệu này luôn ru ta xoay trong một giấc mơ dìu dặt qua những miền xanh thẳm, rót vào sâu trong trái tim ta những chén bồi hồi, còn tơ vương lắm những thanh âm mùa cũ và xoay xoay những men khúc xa xôi....

Nhưng là ta chưa quên chứ không còn nhớ nữa....



Đọc tiếp ...

8/8/12

• Vụn...


Ngày đẫm mình trong những cơn mưa lá.
Vàng nâu, nâu vàng. Dịu dàng và bình yên lắm.

Và vì gió nên con đường rất mênh mông.

 Dường như trong một phút giây lơ đãng, gió và lá không đến từ trời, không xuống từ những ngọn cây mà trôi về từ một miền nào xa vắng lắm.

Và trong mảy may khoảnh khắc không gian, thời gian ấy, lòng người ta không sao khỏi thấy bơ vơ.

****

 Đôi khi, tôi đã thử thả lòng mình trên biển, lăn những cơn say từ đỉnh núi.
 Rồi tận cùng, thấy mình vẫn chỉ là một giọt nhỏ nhoi và yếu đuối .

 Ấy vậy mà thương rất nhiều cái nẻo về sâu hút ấy trong lòng mình. Nhưng, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt… sẽ không là một thở than hay chất vấn.

Đi vì đời sống đã bày biện những lối đi, và để người ta biết muốn trở về vậy mà….
Mùa này, ở đây, có những buổi chiều tôi trông nắng.

 Và trên đó, nắng hong khô tôi hay ném tôi vào những cơn rỗng rang không cùng.

 Nhiều lúc tự hỏi, đời sống vẫn lành lặn cớ sao tâm hồn cứ cảm thấy mất mát, trầy xước đi nhiều quá?!

_________________________



Mùa này, bây giờ, trong một đêm cuối thu đã bàng bạc mùa đông, rất dày và sâu. 

Đêm xuôi dòng về nhạc Trịnh. Đêm rơi lại trong cuồng điên suy nghĩ là một câu thơ đã viết từ mùa thu năm trước, sẽ chờ nhau trong một đêm cuối thu.

Cõi thế gian đâu chỉ có một chiều dài rộng của dòng sông, một chiều thẳng đứng của đỉnh cao và vực sâu, còn đâu đó một chiều thứ tư có thể bất ngờ vỡ hoang từ tâm thức nữa !

… Cuối cùng, hiểu rằng vì có một khung cửa sổ mở vào khoảng không nên đêm vẫn đối diện với vô cùng… Mà sao, trong bao la này, tôi vẫn nhớ quá mênh mông ?!!!



Đọc tiếp ...