.

8/7/21

• Mùi gợi nhớ..




Mỗi đêm, mình bôi một lớp kem dưỡng ẩm. Kem dưỡng Vaseline bình thường, mùi dễ chịu.

Hôm nay Sài Gòn mưa xuống, buổi tối bỗng dịu dàng hơn. Mình vừa bôi kem dưỡng ẩm, nghe mùi mưa theo gió vào phòng, nhớ về những chuyến đi.

Thật kỳ lạ, thứ mùi gợi nhớ những hành trình lại là mùi kem dưỡng ẩm. Mình nhớ những ngày đi bộ, làn da cháy nắng được xoa dịu vào mỗi tối, mình nhớ những ngày khô hanh, đêm về bôi thật nhiều kem dưỡng lên tay, lên chân. Nhớ những buổi sáng mở cửa ra là mưa lặng lẽ rơi, cũng lại bôi thêm một lớp kem dưỡng ẩm trước khi háo hức lao mình ra không gian trắng xoá.

Những lọ kem dưỡng ẩm nằm gọn trong hành lý đi xa, mang theo cả sự háo hức và lo lắng, trở thành một điều không thể thiếu.
Hơn một năm hộ chiếu nằm im trong túi, những dự định "trước tuổi ba mươi" có vẻ sẽ chưa kịp thực hiện, những hành trình được lên kế hoạch với nhiều mong mỏi cũng lặng lẽ xếp vào một góc.

Nhưng mỗi khi đi ngủ với đôi tay thơm mùi Vaseline, mình chợt nhận ra rằng, hơn một năm qua, hành trình khám phá bản thân mình đã ra khơi và đi thật xa.
Có lẽ đó là một sự bù đắp, một món quà, một cơ hội mà chúng ta có được trong gian khó.
Một hành trình mà vũ trụ dành tặng mỗi người.
Mong mình có thể khám phá hành trình đó, với tất cả những đam mê mà mình có.
Nhen.


Đọc tiếp ...

25/12/20

• Vài mảnh Kí ức




 1. B nói với mình về nhiều chuyện trên đời, rồi úp mặt khóc. B khóc rất đẹp, hình như mọi thứ buồn bã đều đẹp đến mỏng manh. Mình không an ủi B, chỉ hỏi, B có còn tin vào bản thân mình không? B gật đầu nhẹ. Vầy được rồi.

Năm tháng sẽ qua. Nỗi buồn sẽ phai. Cây chết còn rễ, rễ sẽ lại bén lên mầm non mới. B rồi cũng sẽ ổn thôi, giống như định luật chừng khi B còn tin tưởng ở bản thân mình. Còn bây giờ, cứ buồn đi, không sao cả.


2. Tôi mất đến hai ngày để dọn dẹp vài thứ linh tinh trong căn nhà của mình. Mà cũng không hẳn là dọn dẹp, chỉ là những thứ không còn cần nữa, thì cho nó biến mất thôi. 

Thật may là còn có ký ức. Với một kẻ hay nhỡ tay làm mất như tôi, không có ký ức thì thật là một điều buồn thương vô cùng. 


3. Có rất nhiều người mình từng quí mến, từng thân thiết, nhưng sau cùng, thứ mình nhắc về họ chỉ là chút tiếc nuối cho một người đã xa. 

Sau này, nếu có còn cơ hội uống cùng nhau cốc nước, cười cười hoài niệm chuyện xưa, cũng chỉ là tàn dư lại chút niềm thương chưa nỡ bỏ, và lại cùng với người cũ nói chuyện cũ, để quên đi cái hiện thực nhiễu nhương. 
Rồi khi đứng dậy, lại là những kẻ rong chơi trở về với hành trình tìm kiếm sinh tồn.




Đọc tiếp ...

11/5/20

• Thành phố nằm nghỉ...




Những ngày ảm đạm, chúng tôi hay rủ nhau ngồi dưới tán cây to trong một công viên nằm khép mình ven thành phố. Mọi chuyện được đón nhận khá bình thản, chỉ là không ai ngờ, một ngày tỉnh dậy, thế giới này đã khác đi nhiều đến thế.

Lũ trẻ đợt này nghĩ gì? Một đợt nghỉ quá dài khiến mùa Hè như đến sớm, nhưng mùa Đông còn vương vai áo lũ người lớn ngày ngày lái xe ra đường và không biết rồi ngày kế tiếp người ta sẽ thông báo những gì, tin đài hơn một tháng nay chỉ toàn sương mù và những vùng biên giới.

Đêm nọ tôi tỉnh dậy viết về một thành phố nằm nghỉ, sau bao năm ròng nó oằn mình ra gánh gồng lũ người bươn chải ngược xuôi, rằng chúng tôi sợ hãi rúc vào những cái tổ nhỏ to hòng kiếm cho mình khoảng trời còn xanh như những ngày xưa cũ.

Tôi biết ngoài kia mùa Xuân vẫn chảy tràn như sông, vì ở đây vòm trời qua những tán cây xanh rì lá thỉnh thoảng vẫn trong lắm, và vì ít người nên tôi có thể nghe gió hát.

Ngày nào tôi còn được nghe gió hát, ngày ấy tôi biết mình còn hạnh phúc biết bao. Đến khi nào lòng tôi đủ trống trải, sau khi xếp đặt hết những công việc buồn vui vào những ngăn kéo tủ, chỉ mong ngày ấy tôi giống như thành phố, một chiều công viên ngồi nghe tiếng thở của của riêng mình.


#FromBeP
Đọc tiếp ...

22/4/19

• Nhà ngoại...


" Một ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa
Những ưu tư muộn phiền bỏ lại..." - Là nhà của Ngoại mình.

Nhớ những ngày ấu thơ, hè năm nào mình cũng về quê ngoại. Lúc đến nơi, khi thì bà dành cho mình quả xoài, miếng dưa hấu, khi thì vài bắp ngô, củ khoai, quả lựu. Bà để dành, chuẩn bị sẵn, để vào cái đĩa tròn trên nền hè rồi đậy điệm cẩn thận, để khi mình lên thì cứ việc ăn thôi.

Thế rồi mình cứ thế mà nằm bệt sõng soài xuống cái nền hè sạch bong mát rượi mà ngày nào bà cũng lau rửa đàng hoàng ấy, rồi nhấm nháp từng thứ một trong đĩa, vừa ăn vừa nghe bà kể chuyện.

Gió ngoài hiên thì cứ mơn man. Vài cành bưởi trong vườn gật gù giữa bầy chim sẻ nhỏ. Mấy con mèo lười nhác lim dim vặn vẹo hứng nắng ngoài sân. Giọng bà kể chuyện thì cứ miên man, thầm thì, êm dịu.

Thế rồi cứ thế, cứ thế, mình lại chìm vào giấc ngủ thứ hai trong buổi chiều. Thi thoảng tỉnh giấc hé mắt, lại thấy bà đang cầm chiếc quạt giấy nhẹ tay đưa. Hèn chi mình cứ thấy mát dịu cả người...

 Bình yên ở đây chứ còn đâu nữa...


Đọc tiếp ...

13/11/18

• Sâu hơn cả đau..


Tôi nghĩ đến những thứ mà T nói, nhớ đến cậu ấy, nước mắt từ đáy tim hệt như se lại thành hạt cứng, khô hốc đến buồn bã.

Những ngày cuồng quay này rồi cũng sẽ mau đi, khi bình mình lên, ánh nắng cũng sẽ gột rửa những cay đắng của dòng đời đã đặt lên vai mình. Cô đơn vẫn ở đây, chỉ là sự trơ trọi không còn là thuộc về riêng cậu hay chúng ta nữa.
 Chúng ta có quyền lựa chọn để đi về phía chân trời mới, hãy cười và tự nhủ ít nhất trong những lúc nguy khó, cậu đã không phải chịu đựng tất cả một mình. Mình còn có nhau, nói vui và sến sẩm là vậy.



T là người nhạy cảm hơn tôi, cậu có những cách say đắm trong ngôn từ cầu kỳ đến lạ. Có lẽ vì những đau khổ mà cậu đã trải qua. Những giằng xé đớn hèn đã trói chặt tâm hồn cậu trong suốt quãng đời tuổi trẻ, khiến cho trên chính nó vằn vện quá nhiều những vết sẹo còn đỏ hỏn và đau.

Nhưng khác với những đứa trẻ dày công tô vẽ những nỗi đau quá bi lụy và mơ hồ, T đau một nỗi đau thâm trầm rất khác. Cậu chỉ cúi đầu rồi bật khóc trong lòng,  rồi vội vã nén lại mọi thứ vào ánh mắt câm lặng.

T luôn ổn, nhưng trong cái ổn ấy chất chứa biết bao rạn nứt. Cậu không mỉm cười, cũng chưa từng tỏ ra thống khổ trước mặt ai. Người ta chỉ có thể thấy vỏ bọc của cậu thật kiên cường, lãnh đạm, chẳng mấy ai nghĩ bên trong thâm tâm đứa trẻ ấy đã từng xước xát rất nhiều.
Những cái nghiến răng giấu mặt cứ trượt dài theo năm tháng thôi, T mỉm cười và nói tôi thế.



Đọc tiếp ...

29/6/18

• Gửi Em!

           Vào một ngày, có lẽ cũng đã lâu rồi, theo thói quen của mình tôi may mắn được biết em để rồi cũng từ đó tôi biết mình không bao giờ có thể biết hết về em cả. Tôi qua nơi có những con chữ chạy nhảy lon ton, điệu đà, rất lạ. Nó dịu dàng, nhẹ nhàng, bé nhỏ. Cảm nhận được gì đó đặc biệt từ em, của mâu thuẫn, lơ lửng, mênh mang, của cảm xúc không nói thành lời, không gọi được tên nhưng vẫn nao nao lạ lạ, nó đặc biệt với tôi trong mông lung như thế. Mà thói quen của tôi, thói quen của không tìm, không biết, không hiểu.

           Tôi nhớ về một ai rất chậm, dõi theo một người từ rất xa và mãi thật lâu mới thấy ý nghĩa của những việc tôi đã. Thói quen của tôi, nó xa vời, chậm lắm và vu vơ. Không để tâm đến những gì mình không muốn để rồi khi thực sự muốn thì tôi lại xô bồ, vội vã. Tưởng như thói quen ấy sẽ làm tôi lướt qua em, vội vàng rồi sẽ bỏ qua, nặng cánh một chút rồi cũng sẽ bay đi, rất nhanh, không dấu vết, không níu kéo, không lắng đọng, thấy qua đó rồi cũng biết chút thôi, không nhớ đâu và sẽ quên nhanh lắm. Nhưng sự thật thì sao nhỉ? Nó tình cờ hay tôi muốn thế, giữ em lại hay tôi đang tìm? Nỗi tò mò hay do mặt trời ấm áp? Mặt trời ư? Ừ! Mặt trời, chắc hẳn đó là nơi mà cả tôi và em đều đã đi rất xa. Nơi ấy đã từng rất ấm. Sao lại đã từng em nhỉ? Có lẽ khi lớn một chút người ta lại muốn mình lớn thêm. Thân những cái rất quen để làm sự quên nhen nhú. Nó đã lớn dần lên làm ấm của mỗi ngày nhỏ lại, từ từ rồi tắt lịm. Để đến giờ, em của tôi lại đang nhớ ấm một cách điên cuồng, thèm khát. Mặt trời đã ở đâu để thi thoảng những hoang mạc kia cứ ùa về trong ướt đẫm, ai bi? Nó đã làm gì để  cả cô đơn kia nữa cứ thế kêu lên, mong manh, vô hình? Tự khi nao, gần lắm, cảm nhận ấy, câu hỏi ấy giờ đã lưu mãi trong tôi.
          Nghe em, tôi bỗng thấy sự hiểu trở thành không biết, em không nói hay không có gì để nói? Và rồi tôi lại suy vân như mình đang hiểu em lắm lắm, quy chiếu lên em, vô hình cùng mâu thuẫn. Bởi, trong cái vô thức của mình, tôi thường hay tin vào những mơ hồ cảm nhận, những khởi đầu thô lỗ, vô duyên để nhận ra sau đó là tất cả những gì muộn màng, xa vắng. Có lần tôi đã cố gắng cho vọng về níu kéo, gượng gạo để cố chấp với những gì muộn màng, xa vắng ấy. Tệ lắm! Tôi cứ tin vào những cảm nhận mơ hồ đó, giữ nó trong mù mờ và không biết. Nhưng thôi nào, tin là tin, dù sai đi nữa thì tôi cũng đã tin. Tôi cứ tin như thế, nó làm tôi gần em hơn để rồi không biết cũng nhiều hơn - cô bé của tôi trong suy nghĩ của riêng mình!


            Tôi thường gọi em là cô bé không phải vì em bé mà sự thật có lẽ tôi mới là đứa bé. Bởi cũng như em đôi lúc, tôi sợ những nỗi sợ chưa tới, sợ ai đó lớn nhanh khiến tôi theo không kịp. Khi ấy, tôi sợ mình không có đủ mạnh mẽ, niềm thương, sự kiên nhẫn; sợ những lang thang, lệch lạc, vấp ngã sẽ làm tôi chậm lại; sợ đôi vai mình chưa chắc, mâu thuẫn còn chưa dứt, đôi tay này còn nhỏ để có thể trở che, bù đắp, thấm lấy, lắng nghe, nhẹ nhàng, trải lòng và chia sẻ. Tôi cứ sợ như thế và em biết đấy, khi ấy tôi sẽ lại đi tìm sự dối trá trong cách gọi đầy hơn thua để niềm tin mơ hồ nào đó làm mình lớn hơn trong sự ngốc nghếch, khó hiểu như thế. Tôi trẻ con. Nhưng có lẽ, chỉ có trẻ con mới chạm đến những tình cảm chân thật, hồn nhiên và vô tư nhất. Chúng có thể thoải mái khóc lóc, cười đùa, mọi cảm xúc cứ đơn giản, mau quên, chúng không biết giấu đi những cảm xúc thật của mình, chúng yêu đời, chúng luôn đúng tuy có vẻ ngoài yếu đuối nhưng bên trong thì hẳn là phải thật mạnh mẽ, chúng không như người lớn. Chỉ có người lớn mới làm chúng sai hơn, lệch đi, không bình thường với vẻ ngoài khó hiểu, mạnh mẽ nhưng bên trong thì yếu đuối, ngu mê. Chúng sẽ không gọi vui bằng nước mắt ngập ngừng, không gọi buồn bằng tiếng cười xa lạ. Không phức tạp, không phân vân, không bảo thủ. Những hâm hâm đâu đó, tôi chợt nghĩ, em đã lớn rồi ư? Tôi muốn em nhỏ lại. Nhỏ đi cho dịu lại sự khó hiểu khác thường, của phức tạp rối tung và nhỏ đi cái bảo thủ của cảm xúc xa vời. Nhỏ hơn nữa trong cái cách mà em luồn lách qua những con chữ không hình làm lặng lẽ sâu hơn. Em còn nhớ, có lần em đã từng nói với tôi điều nào tương tự như thế. Và khi ấy, tôi mới biết mình đã khác và bỗng dưng tôi lại chờ đợi em khác.

            Em thường nghĩ linh tinh. Tôi nói như thế bởi em trong suy nghĩ linh tinh ấy, em nghĩ tôi ghét em ở điểm nào đó, em lại sợ những điều mà tôi sẽ. Nơi nào đó trong con người em khiến em thật lạ. Có lẽ là có đấy, tôi sẽ ghét em ở điểm nào đấy nhưng tôi cũng còn chưa biết. Suy tư của em thi thoảng để sự quy đoán của mình lẫn những mơ màng đâu đó trong con chữ của tôi làm cho những cái ghét, cái không thích đó hiện lên. Những lần như thế, em làm tôi chạnh lòng đôi chút. Những điều mà em nói, thú thực là tôi còn chưa nghĩ tới. Và rồi, chính tự lúc ấy, em lại làm tôi nghĩ về những điều mà mình chưa bao giờ nghĩ như thế. Sự khô cằn vì sao? Bản năng của cái ấm, mặt trời, sự quên, hoang mang, tất cả lại trở về với những gì đã lịm tắt để đôi khi những con chữ lại bướng bỉnh nhảy ra khỏi cung bậc cảm xúc thầm kín làm em chụp được trong hữu thức của khoảnh khắc lạ lùng. Có lẽ, tôi nên ghét em vì điều ấy. Ai cũng có những xấu và tốt. Tôi cũng vậy, ai cũng vậy. Có lần, em bảo mình là người xấu. Ừ! Em là người xấu và tôi biết. Em khác những người xấu khác, em đã biết là mình xấu. Như thế với tôi là đủ rồi!


             Em bảo tôi khó hiểu nhưng có lẽ tôi biết trong sự đơn giản, nghèo nàn của mình tôi chỉ đang làm cho mọi chuyện trở nên khó hiểu hơn thôi. Con người kể ra cũng thật lạ. Nếu em để lặng lẽ khuất sâu sau những con chữ thì tôi lại rối tung phơi bày với những con chữ. Em là cô bé của quá khứ, tôi cũng vậy, tất cả chúng ta, ai cũng vậy. Nhưng quá khứ của mỗi người mỗi khác, có người giấu nó đi, có người níu giữ lại, có người đã quên, có người rất nhớ. Có lẽ em tôi đang rất nhớ ư? Người ta thường nói những gì đã qua thì không thể lấy lại mà dù có lấy lại được đi nữa thì em ơi, tôi ơi, liệu chúng ta có thôi sống với quá khứ, với những tiếc nuối của rất nhớ hay đã quên. Chỉ khi ta dừng lại, ta mới biết ta đã qua, ta suy nghĩ về những điểm trước, ta thấy giá trị. Khi ấy, sẽ có người tiêu cực, sẽ có người tích cực. Tiêu cực là khi ta muốn quay lại. Tích cực là khi ta bước tiếp.

               Em thích cảm nhận xung quanh hơn là hỏi chúng. Ở cảm nhận của em có gì đó đặc biệt, tinh tế, thẩm mỹ, nó không mơ màng và vô định như tôi. Bởi có lẽ, cảm nhận của em thường đúng hơn tôi. Vì thế với em, tôi thường hay hỏi hơn là cảm nhận. Nhưng dường như tôi càng hỏi thì những câu hỏi khác lại càng tới, em luôn để tôi trong khoảng không của lơ lửng, ẩn dụ và xa vời như thế. Những câu trả lời có lẽ đã thành thói quen của em mà mỗi khi tôi hỏi là em lại sẽ hỏi khi không muốn trả lời, không thể trả lời, em hỏi, những câu hỏi vu vơ để tôi đi ra khỏi những suy nghĩ nào đó của mình và với những câu hỏi ấy, tôi biết em không cần câu trả lời nào xác định cho chúng. Mọi điều từ em, tôi chưa biết bất kể điều gì, trước em, tôi chỉ mênh mang như thế.
                Với em, câu trả lời gần nhất là im lặng, câu hỏi duy nhất là lắng nghe. Thi thoảng, em dẫn tôi đến một nơi, nơi có cái bóng của tất cả thầm kín nhưng chưa kịp nhận ra thì nó đã biến mất trong sâu thẳm, mênh mang. Lúc ấy, tôi biết, đó sẽ là nơi mà không phải ai cũng có thể đến. Tự khi nào, em đã làm tôi tin vào những con chữ, tin để rồi quên nó, để không con chữ nào lạc vào trong suy nghĩ của mình nhưng bất kể khi nào cần thì chúng lại hiện lên rất rõ mà không hiểu vì sao. Điều duy nhất mà tôi biết về em – mênh mang, vô định! Và có chăng, đó cũng là con người mà em đang tìm kiếm?


            Sự thay đổi. Có lẽ tôi mong em thay đổi nhưng không phải là sự thay đổi theo chiều hướng tiêu cực nào đó mà tôi không biết. Sự thay đổi mà tôi có thể bắt kịp, nó không quá lệch với tôi. Bởi thế, đã có lần tôi bảo em dài hơn trong những con chữ cũng chỉ để mình có thể hỏi ít hơn, nhẹ nhàng hơn, hiểu em hơn bằng cảm nhận rất yếu của mình. Có lẽ tôi ích kỷ nhưng ích kỷ với em cũng thật khó, em luôn vậy, bướng bỉnh và khó nghe. Ừ! Em ngoan trong sự nổi loạn. Mà với tôi, ngoan thì không nổi loạn, nổi loạn thì không ngoan. Tôi luôn mong em như thế, đừng biến nó trở thành cực đoan, khó kiểm soát, đừng bước qua giới hạn quá nhiều. Cũng bởi khi em bước qua, sự lệch của em sẽ càng mạnh và khi ấy, sự trở về với giới hạn, với những điều bình thường sẽ là một điều gì đó rất tệ. Tôi sợ em như thế. Chẳng lẽ lúc nào ta cũng phải để ta bước qua mới được ư? Chỉ bên trong ta mới hiểu được những điều mà bên ngoài sẽ không bao giờ rõ ư? Nhưng hình như ta đã quên một điều, xung quanh ta còn có rất nhiều người đã từng bước qua, họ đã cho ta những điều để bên ngoài, ta cũng có thể hiểu rõ, đừng đi và nên đi. Cả em và tôi đang sống trong một thế giới, nơi mà có những thế giới khác đang cùng tồn tại. Khi nói điều này với em, nó có thể nó sẽ không đúng và thậm chí còn thật linh tinh. Nhưng, em ơi, em đã khóc, đã buồn và đã lệch. Sao cũng được, em có thể khóc, có thể buồn và hãy cứ lệch nhưng đừng xa tôi quá nhé. Tôi sẽ kéo em lại đấy. Bởi, nếu em không ngoan thì tôi sẽ ngoan, em không thích dài thì tôi sẽ dài đấy. Ừ! Thì nó sẽ không liên quan, rằng tôi đang vẩn vơ đâu đó nhưng cái-không-biết của tôi luôn hâm như thế, nó luôn tin vào một niềm tin mông lung là em sẽ khác, khác trong sự kiểm soát, sự bắt kịp nơi tôi.

              Lan man cũng nhiều rồi. Tôi phải nói đến ngày đặc biệt. Và đáng lẽ ra tôi phải nói thật sớm những điều nên nói nhưng kết quả là thế này đây, tôi lại viết thật lung tung những điều mà tôi không nghĩ là em sẽ hiểu. Ngày đặc biệt. Ngày mà nó cần có ý nghĩa riêng, dễ hiểu hơn, đúng hơn và gần với đặc biệt nhất. Nhưng em ơi, tôi ơi, lại thật là lạ nữa, vì có lẽ nó không như những ngày bình thường khác nên những điều mà tôi định nói, sẽ nói lại thật không đơn giản như tôi nghĩ. Dễ hiểu hơn ư? Đúng hơn ư? Gần nó nhất ư? Rồi cuối cùng tôi lại chọn tất cả những gì khó hiểu, lệch đi và xa nó nhất để đọng lại những gì, là tất cả những điều không liên quan này. Cảm ơn em đã cho tôi biết em như thế. Cảm ơn em đã là cô bé của tôi trong suy nghĩ của riêng mình! 

______________________________________________
Cũng vào năm đó, ở blog yahoo, C đã viết cho mình những dòng này.
Để rồi hôm nay khi đọc lại chúng, mình không ngừng rơi nước mắt.
Từng câu, từng chữ vẫn ở đây, chỉ có C là không...

Đọc tiếp ...