.

28/1/12

• Mùa đông vừa sang sáng nay.


Đợi mãi, đợi mãi.. sáng nay gió mới về.
 “Mùa đông vừa sang sáng nay, chợt thấy cô đơn ùa về”. 

Lời bát hát “Một phút cô đơn” luôn ẩn trong tâm trí, chợt thấy cô đơn, chợt như cảm nhận cơn gió ùa về.
Từng đã đi một mình trong suốt mùa Đông, từng lang thang xuôi dọc theo chiều gió… cứ thế để gió thổi tràn vào mình, mặc cho khí lạnh xâm chiếm cơ thể, mặc cho nỗi nhớ tung tăng trong tim, mặc cho đôi bàn tay tim tím lạnh, vì thiếu sự ấm áp, thiếu sự nắm chặt yêu thương.

Dường như ai đi ngang cửa. Gió mùa đông bắc se lòng. Chút lá thu vàng đã rụng.
Chiều nay cũng bỏ ta đi – lời bài hát Nỗi nhớ mùa Đông cũng da diết, trầm mặc. Giữa chiều cuối Thu nắng nhạt, thẩn thờ chắp lại từng mảnh vụn thời gian của một thời chưa quá cũ.
Một thời tình nhân hanh hao nắng Thu, một thời đơn độc trong cái se lạnh của gió mùa Đông Bắc. Ru lòng mình hoang hoải để nghe mùa Đông gió bấc đã về, để cảm nhận ngỡ ngàng nét đẹp se lòng cô độc…




Thấm dần vào nỗi nhớ yêu thương là những kỷ niệm vụt trở về trong khoảnh khắc. Nhớ nhung khiến cho con người ta buồn nhiều hơn. Vẫn biết thế nhưng không ngăn lòng được. Nhất là nhớ về một mùa Đông còn chưa xa lắm.Đâu đó tận sâu thẳm tâm hồn, vẫn là nỗi nhớ dài, lẫn lộn buồn vui về những hình ảnh hạnh phúc nhất.
Để rồi đắng cay với hiện thực là đã mất đi rồi những yêu thương của ngày xưa..
Thực tế cuộc đời cho thấy, hình ảnh hạnh phúc dù có đẹp đến đâu thì cũng chỉ có giá trị một thời. Cho dù nỗi nhớ có len đến, như một ánh mắt, một nụ cười năm nào, cứ như ngước nhìn chầm chậm xoáy mòn mọi thứ muốn lãng quên. Hãy tự ru cõi lòng, hãy tự an ủi một thực tại rất hững hờ đó, nếu không nó sẽ đánh đổi mọi thứ đang có trong hiện tại.

***
Lòng vẫn mong bình yên, dù là sự bình yên ngắn ngủi, thoáng qua. Mọi thứ hôm nay đã trầm khuất trong cô tịch, tĩnh lặng. Sự khát khao được trở về giấc ngủ trong thế giới yên bình, không có bão giông. 


Để lắng lòng trong cõi hư vô, để không còn cảm giác sợ hãi lo sợ về một bình yên không ở kế bên. Dù qua bao mùa Đông nữa, bình yên vẫn hiện hữu kế bên, nó như một ngọn đèn chiếu sáng mỗi khi đêm về bên trong cánh cửa đang khép lại.

Mọi thứ vẫn tồn tại ở đây, đang gom góp từng hạt nắng đắp vào trái tim yếu đuối, vậy mà vẫn nghe quanh mình như có gió lạnh ùa về, run rẩy và cô độc, chới với giữa lúc gió chuyển mùa. Đã chẳng còn giữ được mùa Thu lại nữa, dù là lá vàng, hay chút nắng se nhẹ thì cũng vậy thôi, tất cả đã tàn rồi!

Tất cả trôi đi, chỉ có tâm can còn lại đối diện với bộn bề cuộc sống.



_____________________________
''Tuyết chẳng có đâu em ơi, chỉ có tôi bên cạnh em thôi.....''
........
1 entry dài cho mùa đông sắp tới.
1 entry cuối cùng cho anh- người yêu bằng lăng tím.....



Đọc tiếp ...

20/1/12

• Đã lâu lắm rồi mới nhìn em như những ngày xưa...





Lâu lắm mới lại viết, những ngày này, mọi thứ ko hẳn rối tung nhưng vội vã, cảm giác thiếu đi điều gì đó.

Không phải là những khoảng trống, giống như những thứ nặng nề thêm dần vào những khoảng trơ ra, mỗi lúc thêm 1 chút, thêm 1 chút.

Khi kiệt sức và rồi cố gắng thường giống như mọi thứ ko còn nặng thêm. Thêm 1 giọt và rồi vỡ tan. Hay khi ấy mới hiểu rõ mọi thứ?

*

Giá mọi thứ vào trong những mảnh ghép khác nhau để rồi tự huyễn hoặc hay che giấu từng lời của 1 con người?

Nhẹ nhàng, vì tất cả vốn không quá khó để nhìn thấy. Đơn giản vì vốn cũng ko có gì khác.

Ngày bắt đầu với những thứ kéo dài mệt mỏi từ những ngày trước, với những va chạm mới, tất cả thành thứ đã phải cố gắng tách biệt cảm xúc để ko ảnh hưởng đến nhau.

Cuối cùng mọi thứ cũng đã trôi qua ko quá ngoài những gì kiểm soát bản thân.

Đứng lặng yên khi tất cả ào ạt chảy qua, để thấy rõ ràng hơn mọi thứ...

___________________________________________

Đã lâu lắm rồi mới nhìn em như những ngày xa xưa, chỉ những dòng riêng em, không chút gì của những thứ khác.....

Tiếng nhạc vẫn đều.....
Đọc tiếp ...

3/1/12

• ......





Hôm nay- tôi thật sự muốn chết.....
Đọc tiếp ...

21/12/11

• Một mình...


Đêm thênh thang, ngày mênh mang, và thời gian thì lãng đãng giữa nỗi buồn với những lí do không -biết -gọi -tên. 
Nỗi buồn nhỏ, rất nhỏ mà thấy tim đau nhói, thấy mắt cay cay và sống mũi hăng nồng. Tâm hồn bé nhỏ, mềm yếu quá!

Dù biết rằng những yêu thương sẽ lại khỏa lấp tất cả, nhưng vẫn sợ cái góc nhỏ vô định ấy vô cùng. 

Nỗi sợ lớn nhất là cái ngày mà nỗi buồn ko chỉ nằm trong cái góc nhỏ ấy nữa, hoặc là cái góc ấy ngày 1 lớn dần lên. Sợ cái sự buồn sẽ bào mòn niềm tin yêu vốn đang vơi đầy.
___________________________________



Cứ mải miết kiếm tìm 1 hình dung mà chưa bao giờ nghĩ xem có hay không điều ngược lại. 
Bỗng thấy sợ sự thừa thãi.
Muốn thu mình lại. Một mình. Nhưng lại sợ 1 mình.

Chẳng phải là giận hờn cũng chẳng giám giận hờn. Cứ sợ giận hờn sẽ khiến người thương mệ mỏi. Chỉ là khoảng trống bé, rất bé.

Nhưng...thà rằng đó là giận hờn....



Chiều Chủ nhật- Danh bạ Yahoo Messenger trống không...




Đọc tiếp ...

17/12/11

• Cứ rũ bỏ đi !!!


Hôm nay, tôi đi làm 1 phóng sự nho nhỏ ở Huế....

Huế đón tôi trong mưa. Có người bảo với tôi''Mưa Huế buồn lắm''.
Huế thật lạ, sao hôm nay Huế biết tôi buồn mà mưa? Huế có nghe tôi khóc mà lại khóc cùng?

Những giọt nước  mắt quằn quại ướt cả vào giấc mơ đêm qua. Trong giấc mơ tôi hiện hình cả những lời van nài, tôi thấy rõ mình trong mơ, thấy cả bao trăn trở dằn vặt tôi bấy lâu nay.

Thật khó để có đc 1 quyết định.
Hạnh phúc chưa trong đầy thì tôi lại đờ đẫn xót xa.
_____________________________



...Vừa nhận được 1 tin nhắn từ 1 số máy lạ, có lẽ là nhầm máy.  Dòng tin nhắn chỉ vỏn vẹn có 4 chữ mà làm tôi phải suy nghĩ:
''Cứ rũ bỏ đi!''

Lúc đầu tôi ko hiểu. Nhưng rồi tôi coi đó như 1 thông điệp mà mình nhận được đúng lúc mình cần.


''Cứ rũ bỏ đi!''♥

Đọc tiếp ...

16/12/11

• Lạc lõng...


Tôi chỉ đay nghiến cho mình rằng:'' Một điều nhịn, chín điều lành.''
Tôi nghiền nát nước mắt trong cái câu đó, rồi lại ảo tưởng về cái ''điều lành''  liệu có đến....

***

Gần kề rồi mà lại chênh vênh thế này đây.

Thế mới hiều được định nghĩa của cái từ ''lạc lõng''. Ừ, là như thế đấy. Như những ngày này đấy. Sẽ thấy nực cười lắm. M` cũng cười. Cười khen cho cái sự trớ trêu và đắng chát được sắp xếp đến tuyệt vời như thế.

Cái cách đối xử thì khô khốc mà lại vắt ra bao nhiêu giọt  ướt át kia. Tuyệt vời chưa?

M` có thể khóc được với ai đây? Có thể dựa vào ai được đây? Ai hiểu được cái mệt mỏi trống rỗng trong trong những ngày này của m`? Ai sẽ hiểu được cái cảm giác nhẫn nhịn dồn nén lại một khối đông đặc quay quắt trong m` là thế nào? 

Chẳng.Ai.Cả.Đâu.

Nói '' Thật tẻ nhạt'' thì lại có vẻ mâu thuẫn quá, vì nước mắt ''mặn'' lắm mà, đâu có ''nhạt''.

Nhịn, nhịn, rồi nhịn. Mình đã nhịn biết bao nhiêu lần rồi? Mình còn giữ lại được cái j` cho riêng m` nữa, ngoài 1 mớ trớ trêu theo nhau bám riết m` từ trước tới giờ....



''Cuộc đời dài rộng quá đôi khi lại rất buồn
....Viết lên con tim câu thơ buồn
Để nghìn năm sau hóa đá...''
Đọc tiếp ...