Từ từ thôi... từ từ khép lại những ngày nắng mưa, bận rộn, tình tang một kiếp người.
Hãy quên đi, quên tiếng ồn ào của dòng người qua lại, của khói bụi nhân gian, của tiếng gõ lách cách bàn phím trong đêm khuya,...giờ thì hãy bước ra ngoài hiên nhà nhận đón ánh nắng ban mai ấm áp, sống chậm lại cùng với mớ hỗn độn phù du.
Tôi có...
.
30/1/13
28/1/13
26/1/13
• Entry cho ....Em

Tôi trò chuyện với em chút nhé...
Mỗi lần em buồn, tôi lại là người duy nhất nhìn thấy em khóc.
Sức chịu đựng cao có thể cam chịu nhiều thứ tưởng chừng như sẽ bóp nghẹt hơi thở của em. Tôi hiểu điều đó.
Bề ngoài và cả tâm hồn em đều rất bình thường, không gì đặc biệt...Nhưng những thứ em có, sẽ ko lặp lại ở bất cứ ai!
Tôi...
• Cô đơn nhiều khi còn hơn cả nỗi đau.

Sự cô đơn có đồng nghĩa với hai chữ “một mình”?
Sự cô đơn có phải được tạo nên bởi sự cô lập về không gian, sự vô cùng của thời gian?
Ngay từ khi còn nhỏ tuổi, đôi khi tôi thoáng thấy sự cô đơn bay qua và chạm khẽ vào mình.
Cái chạm rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến tôi rùng mình và để lại một vết dấu lạnh lẽo trong tâm hồn thơ trẻ.
Cho...
25/1/13
• Bí mật...
Bây giờ là 14h36 phút, tôi đang ngồi đây, bên chiếc bàn ngổn ngang bao thứ trước mặt, phía trước là khung cửa sổ, thỉnh thoảng cơn gió phất qua làm chiếc chuông gió leng keng hòa lẫn với tiếng nhạc Muse. Tôi đang nghe Album Absolution.
Chính xác là hiện tại tôi không định rõ được những suy nghĩ trong lòng, bởi nó cứ đan xen nhau khiến...
23/1/13
• Tóc....:)
- Con gái, sao con không thử thay đổi bản thân 1 chút. Như cắt tóc ngắn hơn chẳng hạn.
- Để tóc dài cá tính mà ba. :)
- Người ta hay bảo tóc ngắn mới cá tính chứ.
- Nhưng đối với con, tóc dài mới cá tính. :)
- Haha....Con luôn bướng như thế. Vậy từ nay ba phải để tóc dài cho cá tính mới được.
- Tùy ba.
- Đùa thôi. Tóc ba còn đen...
22/1/13
• Ta sẽ thôi mênh mang...

Nhìn những ánh đèn cuối phố, nhìn những ô cửa đêm mùa xuân hát khẽ, trong tiếng gió rộn ràng của một nét phố bình yên.
Chẳng còn ai, chẳng còn kỉ niệm nào, để ta phải níu kéo một nỗi nhớ sâu trong tận đáy tim. Bơ vơ, hay hơn thế ta đang miên man những cảm xúc một mình, và bắt đầu suy tưởng.
Chẳng biết từ khi nào ta chợt quen với tâm trạng...
19/1/13
• Cầu vồng.
Thế là một ngày nữa trôi qua. Không rõ mình đã đếm bao giọt mưa, ngắm bao giọt nắng, ôm bao giọt sầu và nếm bao giọt đắng. Chỉ biết mình đang khắc khoải những nỗi niềm riêng và càng ngày mình như bước sâu vào ngõ cụt, không một lối thoát. Sao mọi thứ với mình bây giờ nó trống trải, một màu.
Thế là mình cũng muốn buông xuôi tất cả để...
17/1/13
• Chiều nay trên phố buồn mưa...
Không phải là chiều nào xa tít tắp, không phải là những kỷ niệm đã hoen rêu từ thuở xa nào. Chiều nay thôi, ta chạm một cơn mưa thật gần, ngắm một người con gái đẹp lạ lùng khi khóc. Em chạy trong màn mưa như thể đang tìm phương hướng, ta chạnh lòng một nỗi buồn mơ...
Đã từng khóc trên những vành hoa trắng, đã từng uống những giọt mưa để...
13/1/13
• Có 1 người vừa đi ngược nắng....

Đông. Và những cơn gió bấc lạnh buốt lại thổi, đúng vào cái dịp mà chúng tôi vùi đầu vào sách vở để đón một kì thi quan trọng - Học kì I. Nhưng dường như, cái chu kì của những ngọn gió hằng năm chợt đến rồi đi lại để lại trong lòng tôi bao nhiêu xúc cảm...
Gió, cùng với nắng. Chúng khiến chiếc xe đạp của tôi dường như chạy chậm hơn, cùng...
5/1/13
• Người đến từ đó...
Tháng một
Thành phố không biết lạnh.
Ấy vậy mà mùa đông vẫn lặng lẽ qua tim.
Em cấu chặt tay mình.
Sợ khóc.
Sợ những hoang hoải trốn chạy, xổ tung
Lúc nhìn thấy anh, an yên trước mặt.
Tháng một.
Người trên phố lang thang buồn đến lạ.
Không ai còn nhớ nổi lần cuối cùng được hạnh phúc.
Chỉ thấy kí ức là một mảng trống lớn lao
Cuốn hiện...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)