.

17/1/13

• Chiều nay trên phố buồn mưa...

Không phải là chiều nào xa tít tắp, không phải là những kỷ niệm đã hoen rêu từ thuở xa nào. Chiều nay thôi, ta chạm một cơn mưa thật gần, ngắm một người con gái đẹp lạ lùng khi khóc. Em chạy trong màn mưa như thể đang tìm phương hướng, ta chạnh lòng một nỗi buồn mơ...

Đã từng khóc trên những vành hoa trắng, đã từng uống những giọt mưa để khỏa lấp đi những nghẹn ngào nóng nực trong cuống họng. Đã từng ngồi quán gió tầng hai, thả hồn bay vào mê khúc. Đã từng buông những tiếng thở dài...


Đã từng chạy trong cơn mưa tìm một dáng hình quen. Đã từng bước qua những nhức nhói con tim. Đã từng rơi nước mắt... Đã từng đặt tay ôm lấy lồng ngực trái, dỗ dành trái tim ngoan hiền hơn trong chia ly.

Chiều nay trên phố buồn mưa...

Có chút gì trong ta tê tái. Ta nhớ những gì đã là kỷ niệm.




Biết có người thèm khóc. Khóc vì một nỗi đau tình cờ. Giá như ngăn được những giọt lệ cay trên đôi má thắm em buồn. Thì có lẽ trời không nỡ rơi từng hạt trong như nỗi nhớ, trong như đôi mắt ngày xưa.
Và ta không lạc bước về đây, không quì gối trước nhà thờ xin một bài thơ khất nợ. Rả rích đa mang tình...

Chiều nay trên phố buồn mưa...

Ta thấy tâm can mình nổi sóng. Đã có lần thấy mưa trong nắng. Thì em ơi, sẽ có niềm vui trong những nỗi buồn. Thì em ơi, sẽ có ngày trong cơn mưa em khóc rồi lại cười khi có người cầm chiếc dù chạy tới che cho em...

Chiều nay trên phố buồn mưa...

Những con đường ngập nước. Những tuyến phố công viên vắng lặng. Chỉ còn những kẻ điên như ta và em chạy vào cơn mưa tìm quá khứ. Tìm hơi thở đều đặn của mưa, tìm những cái ôm xiết, tìm một lời an ủi đúng lúc. Và tìm một chỗ trú chân.

Chỉ có những kẻ điên như ta và em, lang thang trên phố buồn, ngắm những bông hoa mùa cũ chảy tan vào nhịp thở. Ướt mèm tháng năm...

Chiều nay... trên phố buồn mưa...







Đọc tiếp ...

13/1/13

• Có 1 người vừa đi ngược nắng....


Đông. Và những cơn gió bấc lạnh buốt lại thổi, đúng vào cái dịp mà chúng tôi vùi đầu vào sách vở để đón một kì thi quan trọng - Học kì I. Nhưng dường như, cái chu kì của những ngọn gió hằng năm chợt đến rồi đi lại để lại trong lòng tôi bao nhiêu xúc cảm...

Gió, cùng với nắng. Chúng khiến chiếc xe đạp của tôi dường như chạy chậm hơn, cùng với thời gian. Dường như tôi cảm nhận được những sự sống hiếm hoi trong thời tiết giá lạnh. Có lẽ , tôi nghe được những âm thanh xào xạc của lá cây, của tiếng đập cách nhẹ nhàng của chú bướm. Những âm thanh giản đơn nhất mà tôi đã vô tình bỏ quên trong những ngày khép mình với cuộc sống....


Sớm. Những tia nắng hiếm hoi của ngày Đông cũng cố xuyên mình qua sương để chạm đến mặt đất. Sáng êm dịu, nhẹ nhàng, mát mẻ. Trời trong xanh như vừa được gội rửa. Tôi cười, cười thanh thản, cười yên vui. Dường như khóe mắt tôi không còn đọng lại nước mắt của đêm qua nữa. Tôi đã thực sự hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi đã biết trân trọng mọi thứ hơn. Thật đó...!



Cùng gió, cùng nắng, cùng bao yên vui của bầu trời, tôi đã đưa những nỗi buồn của mình vào kí ức. Sẽ không còn những tháng ngày đem đôi mắt đẫm lệ ra mà nhìn đời nữa. Sẽ không có những hôm buồn rầu mà đem sự cáu gắt đến với cuộc sống. Và cũng sẽ không có một đứa con gái yếu ớt hay khóc nữa...
Rồi những tia nắng kia sẽ len lỏi qua những ngày gió bấc. Rồi chúng sẽ mang bao yên vui đến cuộc sống này. Sẽ làm cho mùa Đông không còn lạnh lẽo, không còn u mê trong tiềm thức. Để tất cả ngủ yên trong kí ức lãng quên, để một tôi ngày xưa không còn nữa... Mãi mãi...
Tôi vừa đi ngược nắng, tôi vừa định nghĩa được nhiều thứ hơn. Tôi đã biết cuộc sống này đẹp hơn những gì tôi nghĩ. Và rồi khi màn đêm buông xuống tôi cũng sẽ cảm nhận được niềm vui... cùng ánh sáng... của đêm Đông...


P/s: - Hôm nay,  tôi vừa biết 1 điều mà tôi chưa từng nghĩ tới. 
       - Hôm nay, trời ko nắng.
       - Hôm nay, tôi ko buồn, tôi ko vui.
       - Ngày mai, ngày mai nữa, tôi muốn lên chùa...
       - 4 ngày nữa, blog yahoo đóng cửa. 

Đọc tiếp ...

5/1/13

• Người đến từ đó...



Tháng một
Thành phố không biết lạnh.
Ấy vậy mà mùa đông vẫn lặng lẽ qua tim.
Em cấu chặt tay mình.
Sợ khóc.
Sợ những hoang hoải trốn chạy, xổ tung
Lúc nhìn thấy anh, an yên trước mặt.
Tháng một.
Người trên phố lang thang buồn đến lạ.
Không ai còn nhớ nổi lần cuối cùng được hạnh phúc.
Chỉ thấy kí ức là một mảng trống lớn lao
Cuốn hiện tại đan thành nỗi cô đơn dăng dẳng.

Tôi nói chuyện với K qua điện thoại sau khi cậu ấy đột ngột xuất hiện ở trước cổng nhà rồi vội vã đi mất.

K cười. Điện thoại đột nhiên mất sóng. Im bặt. Vào đúng khoảnh khắc đó tôi thực sự sợ hãi. Giống như thể chuyện mất mát mơ hồ nào rồi cũng có thể xảy ra với mình…

Đêm qua tôi lại nằm mơ. Mộng mị vào một số thời điểm thật buồn bã và đáng sợ. Thấy mình ngồi trên một cái đỉnh tháp lớn cheo leo. Chân trần. Gió thổi phần phật. Tôi nhìn thấy anh phía bên kia đỉnh tháp. Đang nhìn mình. Tôi gọi “Anh ơi…” Những lời thoát ra bị cuốn phăng vào trong gió. Và không một lời đáp lại. Tôi cứ mải miết gọi…cho đến khi anh quay đầu biến mất…

Những buổi sáng mùa đông lạnh lẽo.

Không muốn đối mặt với thế giới là cảm giác có vẻ bình thường. Khi ai đó vừa buông vội một bàn tay. Rồi nơi lồng ngực, niềm thương nhớ của những ngày đầu tiên dịu dàng gõ những nhịp lách cách.

“Tôi xin giới thiệu, tôi…con người truyền thuyết”

“A chào anh, tôi từ sao Hỏa tới nhé…”

6 months ago…

Nhắm mắt mở mắt. Nhắm mắt mở mắt. Nhắm mắt mở mắt.

 Xóa hết đi mà….Làm ơn…




Đọc tiếp ...

28/12/12

• Entry cuối cùng. 2012.

Chào cậu, người- bạn -sắp -cũ của tớ. 

Vậy là mình chia tay nhau rồi cậu nhỉ? Tạm biệt một năm với nhiều thật nhiều điều để nhớ. Biết nói gì với cậu lúc này đây? Bao cảm xúc cứ nôn nao thật khó tả trong tớ…

Cậu ạ, tính ra mình đã có gần 365 ngày tức là gần 8760 giờ bên nhau rồi đấy. Mình đã cùng gắn bó, cùng nhau san sẻ thật nhiều điều… Cậu còn nhớ không những phút giây tuyệt vời mà cậu mang đến cho tớ trong suốt những ngày qua?




 Nhưng rồi, cậu biết không, cũng có thật nhiều khi, tớ đã muốn đẩy cậu đi thật nhanh khỏi quỹ thời gian của tớ. Tớ đã ước tớ có thể tẩy sạch não về cậu, về những những khoảng thời gian cậu mang đến cho tớ những day dứt, những buồn đau và cả những nước mắt nữa… Tớ đã ghét cậu rất nhiều những lúc ấy. Tại sao cậu lại mang giấc mơ đến cho tớ rồi lại mang nó đi nhanh như vậy khi tớ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra chứ?

***
Bạn thân mến của tớ, dù mình sắp phải chia tay, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẽ biến mất hoàn toàn trong tớ. Tớ sẽ luôn cẩn thận cất cậu vào một ngăn đặc biệt của cuộc sống của tớ – ngăn của những gì thật đặc biệt, đáng nhớ và đáng trân trọng.

Tớ hứa với cậu là tớ sẽ thường xuyên lau chùi và giữ gìn ngăn tủ nơi có cậu trong đó, để cậu biết tớ luôn nhớ và trân trọng cậu, và để nhắc cậu luôn nhớ rằng: cậu đã, đang và vẫn sẽ là một phần của cuộc sống của tớ. Cậu đang làm nên một phần lịch sử của tớ, làm nên nền móng để tớ vững vàng với hiện tại và luôn có đủ sức sống để vươn tới tương lai.

Cậu ạ, lúc này tớ đang thấy cậu đang đi đến gần, rất gần cánh cửa của năm mới.
Tớ thấy hồi hộp quá. Năm tới sẽ là năm đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc đời tớ.

Tớ đang tràn căng bao dự định mới, bao giấc mơ mới, bao nhiệt huyết mới, bao hào hứng mới…
Tớ hứa tớ sẽ cố gắng sống thật sâu, thật là mình hơn nữa trong năm nay để luôn không bao giờ phải thấy hối tiếc khi nhìn lại những gì đã qua…

Chào tạm biệt cậu, 2012.



Đọc tiếp ...

19/12/12

• Giáng sinh. Entry đầu tiên....

''Silent night, holy night. All is calm, and all is bright...''

Mỗi dịp giáng sinh về, khi những giai điệu đầu tiên của bài hát ''Silent night'' vang lên, trong tôi tràn về bao cảm xúc, nôn nao có, háo hức có, chờ đợi cũng có, đôi khi cảm thấy những điều nho nhỏ trong dịp giáng sinh cũng làm mình vui lên và yêu cuộc sống này biết bao nhiêu...

Lòng tràn ngập nhung nhớ, nỗi cô đơn duy nhất được xóa nhòa là mạng online, nghe nhạc, làm mềm lòng cô quạnh.

Tất cả cảm xúc được lặng vào thế giới ảo, như mọi thứ được chìm đắm trong góc nhỏ trái tim, qua từng nhà, qua từng blog trong friend list, ai ai cũng ngập tràn hạnh phúc...


Giáng sinh buồn mình em lặng lẽ
Phố đông vui sao vẫn thấy vắng người
Trên con đường ai cũng có đôi
Chỉ mình em cô đơn cất bước....
___________________________________

Giáng sinh lại về, chúc cho ai đó hạnh phúc bên 1 nửa yêu thương. Chúc cho ai đó còn cô đơn tìm được 1 bờ vai chia sẻ.
Chúc cho ai đó sẽ tìm lại nhau sau những tháng ngày xa cách. Chúc cho giáng sinh tràn đầy niềm vui, hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều....

Merry Christmas!


Đọc tiếp ...

7/12/12

• Sáng thứ 6. Blog. Ngày chia xa...


Sáng thứ Sáu …

Mưa ư? Thực ra là sáng thứ Sáu hôm nay không mưa. Đã lâu lắm rồi là như thế…

Mưa cuối tuần sẽ bình yên hơn. Cho ngày mai tươi sáng.

Và ta không muốn đi tìm nơi bình yên nữa, vì ta cố mà đi tìm thì chính ta lại làm xáo trộn cái bình yên ấy lên.
 Ta sẽ sống, sẽ đối mặt với cái quá khứ, và với cái hiện tại. Giọt nước mắt rơi rồi sẽ được lau khô, và ai sẽ là người lau khô cho ta.

 Có ai mãi mãi bên ta để lau đi những dòng lệ rơi, rồi lại rơi mãi chỉ vì ta đang hạnh phúc hay ta đang khổ đau.
 Ai sẽ cùng ta hứng chịu cái nỗi đau này... Và ai sẽ cùng ta đón nhận cái hạnh phúc này...


Và làm sao có thể mãi quên cái quá khứ ngày hôm qua.....
Ta phải tập làm quen, phải tập đứng dậy sau mỗi vấp ngã của cuộc đời như cái cách mà ta vẫn hít thở không khí hàng ngày để được tồn tại...

 Ta phải sống chung với nỗi đau, ta không được phép ngỡ một điều gì nữa. Nếu có hạnh phúc thì ắt sẽ có nỗi đau... và đau nhiều thì hạnh phúc sẽ bên ta mãi mãi...

Nơi ta tin tưởng nhất, cũng bỏ ta đi.....




Sáng thứ Sáu…

Mưa ư? Thực ra là sáng thứ sáu hôm nay có mưa, mưa trong lòng…

Mưa cuối tuần vẫn sẽ bình yên hơn.
Đọc tiếp ...