.

6/12/12

• Cho tôi ngừng lại 1 chút nhé!


Tôi đã từng mơ đi trên con đường rợp bóng, những áng mây phiêu bồng, những cơn gió lay nhẹ hàng cây xác xơ bên đường.
Có phải chăng khi con người ta vươn lên thành những mầm non, trái tim nhỏ bé bỗng hóa thành một tảng đá vô tri.

 Con người tôi là một bóng đêm đi bên lề héo úa.Có một nụ hoa đâm chồi, có 1 tình yêu đang tồn tại. Nhưng sao mãi miên man, bàn tay tôi không chạm tới, không sờ được dù chỉ là cảm nhận một hơi ấm yếu ớt. 
Tôi phải đi trên con đường không rợp nắng, tôi phải làm một cơn mưa đầu Hạ.

 Những mùa Thu đã đi, cái lạnh len lói vào từng ngõ ngách, tôi đang cảm nhận bằng cả xác thân. 
Hãy mong dù chỉ là những điều nhỏ nhoi nhất.



Trong cơn mơ lúc nửa đêm, tôi mong mình là chiếc lá đang rơi rớt trên thân cây khô cằn. 

Gió sẽ đưa linh hồn tôi đến nơi thiên đường, ở đó vạn vật chỉ nhẹ như đóa bồ công anh.

 Mọi thứ sẽ không hiện hữu nếu tôi không đi lên bằng chính lối đi đã tồn tại. Có những khi chỉ mong mình là những giọt nước rơi lặng lẽ, không mong đợi để nhận lấy những điều không tưởng. 

Tôi đang tự huyễn hay tự nhận mình làm loài bướm cô đơn.

________________________

Tôi vẫn mơ đến những buổi chiều thả hồn với gió, lang thang trên con phố nhỏ rợp bóng hoa sữa.
Những điều tưởng chừng như đơn giản mà sao mãi xa xôi nơi đâu, hạnh phúc ngay chính trong mỗi trái tim con người.

Vậy mà những điều nhỏ nhoi không mang đến bên tôi, tôi đã chờ đợi trong mòn mỏi, tôi đã lạc lối dù chỉ là những bước đi vô hồn không định hướng.
Thôi hãy mơ, thôi hãy chờ. Đó chỉ là những phút phiêu du không lặng lẽ.

 Ngày mai thôi hết nhớ, sẽ là những chuỗi yêu thương đong đầy.





Đọc tiếp ...

4/12/12

• Tình sinh vào mùa Đông, vị Tình căm, thân Tình khuyết …


Chẳng phải mùa nào cũng chở những cánh gió Bấc buốt giá lẳng lơ, ngày nào cũng êm êm mưa phùn câm lặng.

 Nào phải nỗi cô đơn nào cũng chịu ngủ vùi giữa cái mùa người người vội vã đi tìm hơi ấm thương yêu.

Đâu phải nỗi niềm nào cũng mong manh giấu diếm, bàn tay đơn côi cùng cực nào cũng chỉ biết run run tủi hờn khi thấy ai kế bên có một bàn tay gần để nắm.

Không phải vòng tay nào cũng là cho đi và nhận lại, đôi khi chỉ là cái vòng tay tự vuốt ve nỗi đau mình nên thầm nhủ những cái ôm là ngút ngàn xa và chẳng cần thiết, sự quâm tâm hão huyền kia quá xa xỉ với mình.

Lạnh lẽo đủ đầy ! Xa xót đủ say…


Tình sinh vào mùa Đông, vị Tình căm, thân Tình khuyết …


Lòng hoang, cảm xúc bề bộn giằng xé, đôi khi không biết đã để lạc mình chốn nào. Càng cố gắng tìm lại những điều hoàn hảo, càng thấy dối trá bội bạc như vôi chảy vào muôn ngả cõi lòng.
 Nhạt.
 Vắng. 
 Đắng.
 Mặn. 
Chỉ thấy mình đang như vậy thôi. Trống rỗng và những cảm xúc trôi ngang không biết phải trải qua như thế nào làm nỗi bức bối lại giận dỗi , chán nản chính mình. 
Phải làm gì giải thoát nhưng gì khốn khổ bị mình giam hãm trong sự nhợt nhạt xúc cảm này đây.


Chẳng phải đó là khi đang rất bình yên trước hạnh phúc, hồn nhiên như chưa bao giờ phải chịu đựng bất cứ một vết cứa nào hay sao?



Đọc tiếp ...

2/12/12

• Đông về qua phố.


Mùa đông về lạnh ủ ê bên những chấn song, phố cuộn mình ngủ quên ngoài ô cửa trống, bỏ mặc gió về trời theo những giấc chiêm bao…

Ai ngồi một mình thả rơi những tiếng tơ đồng giữa cơn mưa về lạc lối, cho những tiếng buồn rơi trên ngón tay đã mãi ngóng tìm hơi ấm của một bàn tay khác, để tiếng đàn tan trong vô vạn xót xa, để nghĩ suy thôi nhắc nhở những yêu thương dang dở, cho hoang phế những hẹn thề…

Mùa đông về qua phố cho những ngã rẽ cứ dài mãi ra, dễ đi rồi dễ lạc, để người ngồi lại một mình không biết đợi chờ ai.
 Nỗi buồn ngập ngừng trôi về theo ánh trời ghi đục, thấp thoáng bình yên như những giấc chiêm ao âm ấm vòng tay....




Mùa tan vào phố trong những chiều mưa nghiêng ngả lối về, khi người lẫn vào nhau giữa những sắc áo nhạt màu, ngồi yên nghe một khúc độc huyền xưa cũ, đôi lúc bất chợt thấy mình buồn đến ngây ngô…,

Và khi chuyện cũ vẫn cứ mãi là chuyện cũ…

Thời gian không chờ nhau…

Và người cũng sẽ chẳng chờ nhau…
Mùa đánh rơi trên phố những thoang thoảng hương hoa, nụ cười chạm bờ vai khúc khích khi năm tháng vẫn đi qua dắt dìu những ký ức mông mênh già cỗi, cho đến khi trần duyên mãn tận, tơ trời đứt đoạn và hạt châu sa sẽ rơi rụng vô chừng…
Mùa đông cả châu sa cũng lạnh, cảm giác như lời ca cũ người chưa nhấp môi hát bao giờ…


__________________________


Lời ru đêm lạnh đã không còn đợi ai khi những giấc mơ vẫn cứ theo nhau dài ra như thế, khi không còn loài hoa nào còn thức trong đêm mưa gió bỏ hoang, đen trắng đến xanh xao…

Xưa...

Người viết “một lần là trăm năm”, ta cười…

Đêm vậy mà đi… Rất xa…

Mưa vậy mà rơi… Nhẹ tênh…♥


Đọc tiếp ...

25/11/12

• Một thoáng ẩm ương.


Sáng dậy sớm, ngồi một mình, nghe gió về se lạnh, cà phê thơm nồng....

Ngoài kia người vẫn bước qua người vội vã, như những kẻ mộng du. Dù tỉnh hay mơ thì ai dường như cũng đang đi sau những giấc mộng kiêu kỳ và trắc trở.
--------
Cuộc đời vẫn vậy, vốn dỹ chẳng bao giờ dừng lại, có chăng chỉ là do người đời vì điều gì đó dừng lại bước chân trên chặng đường mòn mỏi của những kiếm tìm của đời mình…

Dạo này ta bỏ ngỏ những ánh nhìn để thôi không chạm phải tận cùng cảm giác… Cũng rã rời, cũng nhiều khi tim ngừng đập, khi mọi thứ vẫn cứ theo nhau đan chéo tựa ngã tư đường khi cúp điện.


Những ngày trôi qua mênh mông nhàn nhạt, đôi lúc nghĩ suy miên man như chiều mưa bụi bay về lãng đãng trên phố cũ, thảnh thơi giống lời từ biệt ngày xưa ai đó bỏ quên… 

Tự dưng lại nhớ những ngày mưa một mình… Không biết điều gì là có thể xóa hết, như gió cuốn mây đi không để lại gì ngoài một màu trời xanh ngắt…


****

Cũng có những đoạn thời gian trở nên trắng toát và vỡ vụn, ta sóng sánh trên mặt ly cà phê bốc khói… mà ta có mấy khi để ý đến những điều như vậy đâu… 

Bước qua ngày tháng đặt bản thân sống ở giới hạn cuối cùng, như nỗi buồn vương lại trên những dấu vân tay…

Chỉ là cuộc đời vẫn thích đùa dai, như nửa đêm ai giật mình tỉnh giấc, khóc nức nở… 

Đêm mịt mờ và phố khuya xao xác, khúc kinh cầu thoang thoảng trong hơi gió đẩy đưa, rơi đầy nơi những kẽ tay trống trải…


_________________

Khi nhung nhớ nguôi ngoai,
Khi yêu thương phai nhạt,
Khi ai biết nói lời yêu thương ai mãi mãi là điều không có thật…
Ừ thì sẽ gởi lại đây tất cả…
Em bình yên nhé…



Mùa này nắng về sau những cơn mưa chiều mát rượi, ô cửa cũ mở toang cho gió hớn hở tràn qua. 
Phố cứ như dòng chảy của cuộc sống vậy, cuồn cuộn không ngừng.


Đọc tiếp ...

8/11/12

• Cafe một mình....


Tạt vào một quán café quen thuộc nằm nép mình dưới những vòm hoa sữa thơm dịu, ngồi nơi góc khuất bên khung cửa sổ có nhành phong lan đang dần héo úa

 Nghe vọng lại đâu đó giai điệu khắc khoải của “Cà phê một mình”, thấy lòng hoang hoải, da diết điều gì đó mông lung…

Sáng nay cà phê một mình
     Sáng nay nghe mưa quanh mình
Trời chợt lạnh như mùa đông
Những cơn mưa rơi ơ thờ....

Lòng trôi đi cùng những giai điệu  . Cà phê. Tình mong manh. Và nỗi nhớ….

Cảm giác tôi đang phải trải qua là gì?
Tôi không biết.
Mùa đông không biết.
Tách cà phê đen đang nhỏ xuống từng giọt chậm buồn kia cũng không biết... ♥

Chỉ có những chuỗi ngày tiếp theo dài và buồn lê thê như tiếng gió hú ngoài mặt đường nhựa khô khốc bên tôi – và những khoảnh khắc cà phê một mình, gặm nhấm từng giọt đắng chơi vơi…

__________________


Kỷ niệm tràn lên, oà vỡ luênh loang nơi quán nhỏ, rồi tan dần đi theo từngtừng giọt cà phê ngọt đắng đầu môi, trả tôi về với hiện thực của một buổi sáng mây thấp trên đầu. 
Nhớ thương vẫn còn vẹn nguyên. ♥

Nhớ thương quắt quay đôi khi làm lòng đau đến bật khóc – khóc một mình trong góc khuất , trong bóng tối ly cà phê 
Ly cà phê giăng vào mắt tôi một màu nâu buồn, giăng vào mắt đêm một màu thăm thẳm cô đơn.

Giăng vào tháng năm những ngọt đắng mênh mang – cho một sáng tháng 10 vô tình trở gió, giai điệu “Cà phê một mình” gõ cửa nói với tôi về câu chuyện tình buồn của hai kẻ đi ngược chiều mùa yêu…


Em đã đi một ngày mưa buồn
Cơn gió đông lạnh đầy đôi tay
Em đã đi để lại nơi này
Đôi mắt nâu ngồi buồn xa xăm....♥


Đọc tiếp ...

4/11/12

• Đừng để em ngủ say nữa với những nhớ thương...


''Cái chết hẳn phải đẹp lắm.
Bạn sẽ nằm đấy, trong lớp đất nâu mềm, cỏ xanh ở trên đầu, lắng nghe khúc nhạc của thinh không.
Không có quá khứ lẫn hiện tại. Ta sẽ quên đi thời gian, quên đi cuộc sống này và hòa mình với an nhiên....''



Những thứ vô tri vô giác như cơn gió chiều, như đường phố, như sỏi đá, như lá vàng, như bóng nhà thờ đổ cũng biết buồn, biết thương, biết nhớ.....




_____________

Lúc buồn.
Vẫn hay đến đây.
Như.1.thói.quen.khó.bỏ.



Đọc tiếp ...