.

10/5/12

•...Và em.


Mỏng mảnh tiếng cười. Mỏng mảnh ngày xanh. Mỏng mảnh em. Mỏng mảnh cuộc đời.

Dòng chảy nào rồi cũng đổ về biển. Sông hồ nào rồi cũng tìm được đường ra biển. Và biển ôm hết. Ôm tất cả. Nhận vào lòng. Hòa tan. Rồi biến mất.

Em như cây cỏ nhỏ. Mọc sát bờ nước hướng về mặt trời.
 Ngày ngày em thu gom ánh nắng ấm áp đem giấu vào những li ti đất mát lành.
Khi đêm ào xuống, em vội vã nghiêng người, đặt vào tay bóng tối những ấp ủ trong em.

Em như cây cỏ nhỏ. Mưa rơi nhẹ nhàng vẫn khiến em hoang mang. Những chiều gió bão không gì che chở, em co mình lặng lẽ đón từng giọt nước mắt rơi.

Em như cây cỏ nhỏ. Niềm tin vào sự sống vốn bé bỏng như sự tồn tại của chính bản thân em.
 Em tin vạn điều. Nhưng đôi lần, đôi điều làm em đau.
 Khiến em vò nát nhàu những phiến lá xanh em chỉ vừa kịp hong mùa nắng.  Em như cây cỏ nhỏ.

Những bấu víu của em chỉ là những vô hình vào gió. Chẳng ai cần thấy. Chẳng ai cần hay.




Em như cây cỏ nhỏ. Hạnh phúc phất phơ theo từng lần em quay lại. Những dấu vết từ trận mưa dữ dội một ngày nào đó vẫn cứ tỏ mờ không thay đổi.

Em như cây cỏ nhỏ. Xếp ngôn-từ cho vào giỏ và đặt bên tay. Những trưa vàng gió heo may, em đặt lòng mình để vững tin, để đinh ninh một điều rằng giỏ em không rỗng.
Và rồi lại vỗ về em như mắt em hanh hao, như hồn em không còn thở nhịp nhàng những đoạn âm đứt khúc.

Em như cây cỏ nhỏ. Có người gieo trong em những tổn thương. Những vết cắt theo nước ngầm chảy ngược vào em. Cuộn trong em.

Em như cây cỏ nhỏ. Hóa thân thành một đứa trẻ con ngây ngô mang cảm giác ngập tràn.
 Để nghe bẽ bàng lướt qua ngón tay mà không hình dung ra nổi một đường viền cho vùng ngược sáng.

Em như một đứa trẻ con ngây ngô. Rơi tõm vào vùng xoáy của những bánh răng cưa nghiến vào nhau không ngừng nghỉ.

Để chỉ biết buồn.
Để chỉ biết khóc.
Để chỉ biết giăng cho mình vài ba tấm màng lọc vẫn còn thơm mùi cỏ.
Đỏ đỏ xanh vàng.

Đừng đưa em vào nếu sẽ để em ra. Đừng để em xa nếu thật tâm em không chỉ là một hình hài xa lạ.

Ngày rất dài. Rất dài. Và một cây cỏ nhỏ sẽ chẳng thể bao giờ có gai.....




Đọc tiếp ...

12/4/12

• Em là ai?


Em tôi bé nhỏ, mà sao không ôm em được như ôm đất trời?


Em bé nhỏ, em đã  khóc rất nhiều rồi nhỉ? Em đã có một vết thương lòng khá lớn, em đã cố quên dù biết sẽ rất khó.
Em đã cố gắng tự nhủ mình sẽ không lật lại những trang nhật kí ngày trước nữa, nhưng cứ thế,  nước mắt em lại rơi nữa rồi…

Em lại vô tình nhìn thấy con gấu với dòng chữ  “Someone love you” trên áo
Em lại nhớ về ngày hôm ấy.
 Hôm đó là một ngày dài....

Nhưng khóc sẽ làm em yêu đuối, sẽ làm tim em tan ra mất thôi. Uh, đúng, người ta đã làm em phải khóc, phải tổn thương nhưng em sẽ thôi không khóc nữa, sẽ thôi nghĩ đến con người xưa cũ ấy phải không?

Rồi em sẽ  làm được thôi mà, em tin là em sẽ tìm lại được nụ cười của ngày xưa, trong veo ....




Từng chiếc lá, bay về nơi xa 
Ngập vàng góc phố khi mùa thu qua 
Chỉ còn riêng em, và con phố quen 
Kỷ niệm dâng lên thành nước mắt


Giọt mưa rơi, đưa em về xa xôi 
Dịu dàng ghi dấu chiếc hôn đầu bối rối 
Nụ cười chia đôi, ký ức xa vời 
Chỉ còn trong tim em… mà thôi


Rồi em tin, có một ngày ,em sẽ khóc vì hạnh phúc chứ không phải vì vết thương lòng này .
Nào em tôi, cố lên nhé!!!
12 đến rồi đấy....

Đọc tiếp ...

• Buổi chiều vô duyên.




Rồi cũng có lúc muốn thiêu cháy con tim mình đi. Nhặt 1 mớ tro tàn rồi rải ra biển khơi cho sóng đập tan đi tất cả. Vậy là vô ưu.

Cũng lởn vởn đâu đó, dạo chơi đâu đó, xung quanh cái mùa Thu dịu dàng quá đỗi này thôi. Nhưng riết rồi cũng đâm ra chán chường. Thèm 1 cơn gió mùa Đông Bắc xuyên thấu vào tâm hồn và mang cái hoang hoải đi. Xa thật xa. Về lại với những ngày xưa cũ kĩ thì càng tốt....

Dối gian dồn con người đến tận cái chân tường của sự hoài nghi, giả định. Giá mà chân thành hơn 1 chút thì có lẽ yên....

''Sẽ ko buồn vì khoảng cách chia xa, khi đã hết yêu, sát cạnh hay tít tắp còn ý nghĩa gì nữa đâu...'' Ừ, xót xa thật nhỉ!
_______________


Ngày qua ngày, trên đỉnh của sự bi lụy...Từng bước, từng bước chân gieo rắc vào không trung những vết buồn hoen ố.
Thẳm sâu.
Vời vợi.
Mùa Thu cũng chỉ biết yên lặng mà thương xót, bởi, có thể làm gì khi bản tính trời cho là hiền lành và yếu ớt. Chờ Đông sang để nghe xem cái lạnh nào có thể đóng băng nỗi buồn đó lại, hay là thôi cho tan bến?!


Lang thang đến 1 vài nơi quen thuộc. Gặp niềm vui, tặng 1 nụ cười. Gặp buồn thương, tặng 1 đồng cảm. Rồi khi nói về cuộc đời mình, mới lục lọi, kể rằng, chỉ-là-một-khoảng-trắng-lặng-yên. Mà trầm lặng như thế chắc hẳn là vô vị rồi! 
Vậy.Nên.Đừng.Ước.Mơ.

Vài ba câu chuyện sẽ làm đời bớt nhạt. Nhưng nếu đó là câu chuyện của mình thì có còn thú vị nữa ko? 
Hẳn là ko! Vì mình chẳng còn đủ sáng suốt để kiến giải từng nguyên nhân của những cái kết trong cậu chuyện đó...

Thế là hết thôi! Hết luôn cả buổi chiều vô duyên này nữa...


Đọc tiếp ...

15/3/12

• Tôi đến Huế...

Đôi khi....Tha thứ cũng là nghệ thuật...





Hôm nay, tôi 1 mình....
T ô i N h ớ .
T ô i Q u ê n.

...Và tôi đã tha thứ....
Đọc tiếp ...

7/3/12

• Vô thường.


Nếu bảo tôi chọn 1 màu cho ngày hôm nay, thì đó chắc hẳn phải là 1 màu xám.
Quyết định sẽ đi đâu đó 1 m`, đơn giản chỉ-một-mình...

Sẽ có ai đó bảo tôi là phù phiếm bởi tôi thích ngồi 1 mình uống cafe ngắm mưa rơi. ko phải tôi có nhóm máu lãng mạn j` đâu. 
Tôi yêu thích cái cảm giác mình ngồi lặng yên tận hưởng những màu sắc và mùi vị quen thuộc của cuộc sống.

Hôm nay là 1-ngày-đặc-biệt đối với tôi. Có vài thứ mơ hồn trong kí ức.....

***

Nếu là ngày hôm nay của 1 năm về trước thì đã có người dạy tôi cách im lặng. Người đó vẫn hay dạy cho tôi 1 vài cách xử trí, mà thực ra là những cách, những câu nói tôi đã nghĩ trong đầu, nhưng ko cách nào diễn đạt bằng hành động và lời nói được. Có lẽ, đôi mắt là cơ quan duy nhất của tôi diễn tả được cảm xúc của m`...

''Nhưng đôi khi ánh nhìn là chưa đủ''

Người đó vẫn thường nói vậy. Và người đó bắt đầu gợi ý, hay nói cách khác là cụ thể hóa những suy nghĩ và tình cảm nơi tôi. Người đó hiểu tôi như vậy đấy. 

Dường như thuộc rõ từng ngóc ngách trái tim tôi, từng nếp hằn trên vỏ não. Nhưng điều quan trọng nhất mà người đó ko biết hoặc là ko chịu biết: Tôi sẽ cứ là tôi thôi, khép kín với 1 thế giới nội tâm của  riêng mình và chỉ biết trải dòng qua những dòng chữ...



Never mind. I'll find someone like you.


''Thượng đế nhất định phải là 1 họa sĩ. 
Nếu không thì tại sao cuộc chúng ta lại có nhiều sắc màu đến thế''


Đọc tiếp ...

3/2/12

• ngày xa...


''Buông tay nhau em nhé

Đừng theo anh làm chi nữa

Anh sẽ nhớ em rất nhiều, yêu thương của anh....


Khi cô đơn hay yếu đuối...

Đừng khóc khi không có anh...

Biết không em, anh yêu em....''



Đọc tiếp ...