.

19/8/15

• Ngột ngạt. Và đi...

2h sáng… Không gian vắng lặng đến man dại lòng người. Vắng lặng đến trong veo khoảng không ngoài kia. Đến nỗi, nghe rõ cả tiếng lá vừa rơi. Cái âm thanh nó chạm vào nền bê tông nghe rát cả màn đêm. Và những nghĩ suy bắt đầu ồn ào không chịu nỗi. Mọi thứ bắt đầu cuồng loạn và rối tung. Tôi như bị nhấn chìm trong bể nước vô hình, ngột...
Đọc tiếp ...

13/8/15

• Đêm...

1:48AM. Đêm. Nhận được câu hỏi ''Đang làm gì đó? '' cũng bật khóc ngon lành. Mình yếu đuối như thế từ lúc nào vậy? ...
Đọc tiếp ...

10/8/15

• Để tôi...

" Tôi đi mãi, rồi tôi gặp một người có đôi mắt trong veo ánh bầu trời xanh ngắt và nụ cười sáng như mùa thu. Tôi đi cạnh người, nghe người nói về những miền trời tôi từng qua. Tôi chẳng nói gì, chỉ cười. Một ngày, người hỏi giấc mơ của tôi là gì. Tôi lắc đầu, cười vào ý nghĩ ngốc nghếch. Người mỉm cười dịu dàng, an ủi tôi bằng cái...
Đọc tiếp ...

2/8/15

• Thời gian tuyệt đẹp...

''Thời điểm tuyệt đẹp nhất trong ngày luôn đến vào khoảng mười một giờ đêm, khi tôi đã bắt đầu lên giường đi ngủ, và luôn luôn điện thoại báo rằng tôi có tin nhắn.  Bấy giờ mọi mệt mỏi trong ngày đều tan đi cả, thay bằng một giọng nói ấm trầm vang lên cách đó mấy ngàn cây số. Và nếu đó không phải những lời tâm tình thì cũng là...
Đọc tiếp ...