
2h sáng…
Không gian vắng lặng đến man dại lòng người. Vắng lặng đến trong veo khoảng không ngoài kia. Đến nỗi, nghe rõ cả tiếng lá vừa rơi. Cái âm thanh nó chạm vào nền bê tông nghe rát cả màn đêm. Và những nghĩ suy bắt đầu ồn ào không chịu nỗi. Mọi thứ bắt đầu cuồng loạn và rối tung.
Tôi như bị nhấn chìm trong bể nước vô hình, ngột...