.

25/11/12

• Một thoáng ẩm ương.

Sáng dậy sớm, ngồi một mình, nghe gió về se lạnh, cà phê thơm nồng.... Ngoài kia người vẫn bước qua người vội vã, như những kẻ mộng du. Dù tỉnh hay mơ thì ai dường như cũng đang đi sau những giấc mộng kiêu kỳ và trắc trở. -------- Cuộc đời vẫn vậy, vốn dỹ chẳng bao giờ dừng lại, có chăng chỉ là do người đời vì điều gì đó dừng lại bước...
Đọc tiếp ...

8/11/12

• Cafe một mình....

Tạt vào một quán café quen thuộc nằm nép mình dưới những vòm hoa sữa thơm dịu, ngồi nơi góc khuất bên khung cửa sổ có nhành phong lan đang dần héo úa  Nghe vọng lại đâu đó giai điệu khắc khoải của “Cà phê một mình”, thấy lòng hoang hoải, da diết điều gì đó mông lung… Sáng nay cà phê một mình      Sáng nay nghe mưa...
Đọc tiếp ...

4/11/12

• Đừng để em ngủ say nữa với những nhớ thương...

''Cái chết hẳn phải đẹp lắm. Bạn sẽ nằm đấy, trong lớp đất nâu mềm, cỏ xanh ở trên đầu, lắng nghe khúc nhạc của thinh không. Không có quá khứ lẫn hiện tại. Ta sẽ quên đi thời gian, quên đi cuộc sống này và hòa mình với an nhiên....'' Những thứ vô tri vô giác như cơn gió chiều, như đường phố, như sỏi đá, như lá vàng, như bóng nhà thờ đổ...
Đọc tiếp ...