04/05/2018

• Gửi Nắng!

            Gửi Nắng.
           Vậy là đã gần 1 năm kể từ khi anh em mình quen nhau và hình như là sáu tháng anh được em gọi là anh trai (Mặc dù em lúc nào cũng muốn làm chị của anh), hầu như ngày nào chúng ta cũng nói chuyện qua yahoo blog (trừ những ngày nằm trong chu kỳ mất tích của em). Nhanh quá nhỉ, nhưng mãi là một kỷ niệm và có lẽ anh sẽ nhớ mãi.

            Vậy là có bao nhiêu chuyện của anh, em đều đã biết hết rồi, mà anh thì lại chẳng biết em được bao nhiêu ngoài mấy việc như là không chịu mặc áo mưa khi gặp mưa , hay viết những bài viết đầy mơ mộng và phức tạp nhưng rốt cuộc khi đọc xong anh không biết nên rút ra điều gì, hay nói những câu bâng quơ mà làm người khác phải mất ngủ suy nghĩ, hay dỗi xong rồi lại chủ động làm lành, hay ra Hà Nội nhưng không rõ là đang âm mưu làm cái gì...vân vân và vân vân... Nói chung nhiều lúc anh thấy cô bé này khá là thông minh nhưng phức tạp, khó đoán, đôi khi vượt quá sức tưởng tượng. Nếu  mà so sánh với em gái anh thì đúng là chẳng có điểm gì ăn nhập cả. Cứ như trời và đất ấy.

           Em gắn với một khoảng thời gian của anh. Đó là khoảng thời gian bất ổn và buồn chán. Nhưng không hề có ý tiêu cực đâu nhé. Thực sự là không có em thì anh không biết là mình sẽ còn khủng hoảng thế nào nữa. Bên cạnh có người ủng hộ, khiến anh có thêm niềm tin vào quyết định của mình. Cảm ơn em đã động viên anh mỗi ngày trong kỳ ôn thi cao học. Anh không đỗ cao học nhưng lại hiểu ra rằng đó không phải thực sự là điều mình mong muốn. Đơn giản là anh chỉ muốn trốn chạy hoàn cảnh thất nghiệp hiện tại. Nhưng thực ra anh cần học nhiều hơn ở cuộc sống, cần trải nghiệm, cần vốn sống. Còn rất nhiều kỳ thi khác, và anh tin vào những cơ hội khác ở phía trước.


           Cuộc sống có đầy những rắc rối và những buồn phiền không đáng có. Vì thế chúng ta luôn phải trải qua những điều như vậy và chuẩn bị tinh thần để đón nhận những điều như vậy thậm chí là tồi tệ phía trước. Chúng ta sẽ là chúng ta của ngày hôm nay và một tương lai tươi đẹp phía trước nếu không để cho những sự việc đáng quên làm vướng bận. Thế giới có rất nhiều người, nhưng chỉ có một hữu hạn những người yêu thương chúng ta. Chỉ có gia đình, người thân, người yêu, bạn bè. Anh nghĩ rằng việc đón nhận và đáp lại tình yêu thương và không vướng bận quá khứ chính là chìa khóa của hạnh phúc ở hiện tại. Một nụ cười có sức lan tỏa, anh và em sẽ cười khi nhìn thấy nụ cười của người khác vậy tội gì không cười lên để nhận được điều tương tự nhỉ.

               Đôi khi anh hay nghĩ em chính là cô gái mà anh đã từng gặp ở một sân ga cũ kỹ. Những cảm xúc và suy nghĩ hỗn độn trong vẻ ngoài bình lặng. Ánh mắt cô gái lặng lẽ nhìn theo những chuyến tàu đi lại ngược xuôi. Thỉnh thoảng, cô gái lại thở dài và chỉ muốn cất lên thành tiếng: “Giá như điều gì cũng chỉ có một lựa chọn thì đâu phải mệt mỏi như thế này.” Liệu có lúc nào em phân vân giữa những lựa chọn và rồi lưỡng lự ra một quyết định. Anh nghĩ là rất nhiều. Thật mệt mỏi nhưng chúng ta phải chấp nhận để nắm giữ lấy cuộc đời mình. Lắng nghe bản thân mình, không chút ngại ngần và rồi mọi người xung quanh cũng sẽ hiểu ra. Cô gái ấy không lên chuyến tàu của anh, nhưng anh tin rằng, rồi một ngày cô gái sẽ lên chuyến tàu của mình và tiếp tục những dự định và ước mơ của mình. Anh tin là cô gái sẽ luôn hạnh phúc.

                  Đừng viết văn xúc động quá, hay đọc những câu chuyện có nội dung theo những lối mòn cũ. Hãy tạo cảm hứng và sáng tạo, anh nghĩ đó sau này sẽ là chuyên môn của em đó.
Một em gái đã thấy mầm mống nổi loạn rồi, giờ thêm em gái này nữa thì không biết anh sẽ kiểm soát tình hình thế nào đây. Hihi. Đùa đó, giá như chúng ta là anh em cùng một nhà thì vui biết mấy.
Anyway, anh thực sự muốn cảm ơn em rất nhiều và mong một ngày nào đó được gặp em.

                   P/s: Một lúc nào đó, anh sẽ có tác phẩm truyện ngắn đầu tay. Có lẽ là 10 năm nữa chẳng hạn, anh mong em sẽ là người đọc đầu tiên và dù không hay thì vẫn phải khen hay. Và anh cũng rất muốn một ngày được đọc câu chuyện của em, anh sẽ khen chê thẳng thắn dù cho hậu quả có như thế nào.
  

Đây là entry anh HA viết cho mình cách đây 7 năm ở blog yahoo. 
Đã 7 năm trôi qua, lâu rồi mình không còn được nhận những điều dễ thương như thế này nữa.
Cuối cùng thì bọn mình cũng có thể ngồi với nhau uống 1 ly cafe thay vì suốt mấy năm mời cafe qua màn hình. :)


Đọc tiếp ...

19/04/2018

• T


T đã lựa chọn kết thúc cuộc đời bằng 1 sợi dây.
T đã ra đi trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
T đã từng nói với mình rằng: " Chúng mình còn trẻ, nên hãy chơi thật hết mình. ''
Vậy mà sao T lại lựa chọn từ bỏ cuộc sống này 1 cách dễ dàng như thế?
Bọn mình đã hẹn là sẽ đi cùng nhau thêm 1 chuyến trước khi rời khỏi Sài Gòn cơ mà?
T có nhớ bọn mình vẫn luôn lưu tên nhau trong danh dạ là Người-Lạ-Từng-Quen không?
T có nhớ lần chúng mình cùng nhau đi Tây Ninh và Long An không?
T có nhớ những buổi cafe tâm sự quên cả giờ về không?
Tại sao T lại không nói với mình 1 lời cuối cùng nào?

Phải làm gì đây khi càng trưởng thành thì mình càng phải đứng nhìn những sự ra đi đột ngột như thế này?
Tại sao ''trưởng thành'' lại đồng nghĩa với 2 từ ''mất mát''?



[27.03.2018]

Đọc tiếp ...

02/03/2018

• C



Em đã chẳng thể rơi 1 giọt nước mắt nào khi nghe tin anh mất.
Phải đến 2 ngày sau đó em mới đủ can đảm để gọi lại cho bạn của anh và xác nhận thông tin.

Đến bây giờ em mới có thể cảm nhận được tận cùng của nỗi đau không phải là giọt nước mắt.

Em chưa từng nghĩ anh sẽ rời khỏi thế giới này. Mãi mãi.
Anh từng nói với em, anh còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều dự định mới phải thực hiện mà.
Sao ông trời có thể bất công như vậy chứ?
Tại sao ông trời lại cướp đi 1 chàng trai hiền lành, chân chất tốt bụng và ấm áp như anh?
Tại sao? Tại sao?!!

------
Nhân tiện đây mình muốn hỏi có ai còn nhớ anh bạn Sỏi Nhỏ cũng đã từng dùng blogyahoo và blogspot 1 thời gian không?
Anh ấy đã mất rồi! Anh ấy chắc chắn đã rất thanh thản khi sang thế giới bên kia.
  
Đọc tiếp ...

27/12/2017

• The last Entry...


M chụp mình vào 1 ngày nắng đẹp! ^^


1.
Phải viết 1 entry cuối cùng cho năm 2017 chứ nhỉ? Cũng lâu quá chừng rồi.
Kể cả entry này nữa thì năm này mình viết vỏn vẹn chỉ có 7 entry.
Có lẽ là vì năm nay mình không có đủ thời gian để sầu muộn, để ngẫm, và để viết nữa. Nhưng thật sự 2017 là 1 năm lưu giữ rất nhiều bước ngoặt của mình.

Nhớ cách đây vài tuần, T có nói với mình rằng:
          Tớ thấy rất mơ hồ về cậu, gặp cậu một vài lần tớ thấy cậu là 1 người khá đơn giản, nhưng đọc blog cậu thì có vẻ như cậu đã trải qua rất nhiều nỗi đau.

Mình chỉ cười và nói với T:
        Ừ, vì đúng là cậu chưa biết nhiều về tớ mà. Blog tớ dùng để viết như một cách giải tỏa nỗi đau của mình, còn bình thường, tớ sẽ ít khi bộc lộ điều đó ra ngoài. Không lẽ lúc nào cũng mang vẻ mặt u sầu ư? :))

T trả lời: Ừ có lẽ vậy. Cậu thật khó nắm bắt, thật là giỏi che giấu cảm xúc của mình!

Sau cuộc nói chuyện với T, mình nghĩ lại và thấy thật có lỗi với Blog. Nó chỉ chứng kiến vô vàn nỗi đau mà mình có thể bộc lộ thôi, còn những lúc vui thì mình không thể viết nhiều được....
7 năm rồi, Blog vẫn luôn là người bạn thầm lặng, vẫn luôn là nơi yếu đuối nhất, thành thật nhất của mình.


2.
Blog đôi khi mang lại cho mình một vài người bạn hết sức đặc biệt. Thật sự ấy, bọn mình nhìn thẳng vào bên trong nhiều hơn; với cái avatar và profile ẩn danh, người ta cũng chẳng quan trọng mình là gì.

Mình có vài người bạn ở đây, vẫn luôn kiên nhẫn và ghé thăm mình thường xuyên, như nàng Miss, nàng Vy, bé Dạ Phong, còn có cả chị Vũ, chị Muối, nàng Du, nàng Sữa, cậu Khoai Tây, anh Phiêu Lãng, chàng Chương,...
Cảm ơn tất cả mọi người - những người bạn chưa bao giờ gặp mặt nhưng luôn ở lại trong lòng mình, những năm tháng của tuổi trẻ.



Đọc tiếp ...

01/11/2017

• Nỗi đau nào mà không xót xa?




Buồn đau của cậu, tớ hiểu chứ.

          Đâu có nỗi đau nào hơn việc đang có hạnh phúc trong tay bỗng dưng mất đi. Mất mát làm người ta hờn giận vì không còn quyền hạn có được. Sự bào mòn trong tim cũng không dễ biến tan, ăn sâu từng chút một khiến cậu sụp đổ hoàn toàn.

          Nhưng cả đau đớn và hạnh phúc đều chỉ là những con đường, có khác chăng tác dụng của chúng đối với cậu là ngược lại. Càng đi sâu vào hạnh phúc, cậu càng nhận thấy đau thương xa xôi.

Càng bước lên cao, cú ngã kia càng đau vô tận.

         Có ai đó từng nói với tớ, phàm là thứ gì cũng vậy, đừng dấn thân quá sâu. Trọn vẹn một đời, chỉ nên dành cho cái gọi là an ổn. Đau thương cách mấy hẳn cũng sẽ nguôi ngoai. Hạnh phúc vô biên rồi cũng sẽ dừng lại trước những tụn mụn đời thường.

An ổn là được rồi. Phải không?




Đọc tiếp ...