22/07/2017

• Kiếp sau nhất định mình sẽ thương nhau...




"Nay anh đọc lại tin nhắn giữa chúng ta. Trong những dòng tin nhắn cuối cùng em gửi, em trách rằng anh không thương em. Anh bảo có chứ, anh thương... nhưng em không tin.

Rồi em bỏ anh đi mãi. Bất ngờ như ngày em đến. Bỏ anh lửng lơ chưa kịp giải thích một lời.
Anh thương em. Em ạ! Anh thương em cho đến tận lúc em rời bỏ thế giới này. Thương đến suốt cuộc đời anh còn phải sống.

Anh sẽ thương em đến tận cuộc sống tiếp theo sau khi anh hoá thành cát bụi. Anh sẽ thương em mãi.

Nợ kiếp này chưa dứt, kiếp sau nhất định mình phải trả cho nhau."


Đọc tiếp ...

23/05/2017

• Tháng 5 cô đơn...



Hôm nay là 23.5 rồi cơ đấy.
Blog của mình đã mốc meo hơn 3 tháng rồi. Thiệt tình dạo này thấy mình khô khan quá, không còn muốn viết lách hoài niệm hay là rung cảm trước mấy câu thơ mà trước đây đã từng nữa.

Mình vẫn ghé blog hàng ngày. Vẫn đi ra đi vào nhà của mấy cô bạn xinh đẹp ở đây ^^, đôi khi cũng muốn để lại vài dòng bình luận nhưng cứ viết rồi lại xóa, cuối cùng là chẳng có dòng nào được gửi đi.
Mình chán mình quá!
Tháng 5 của mình cô đơn quá!




" tháng năm xô nắng rồi
bài hát giữa đêm bật váng phòng năm ấy
giờ tôi thuộc nhuyễn bàn tay
em có còn những cơn say
cớ sao không về đây nữa? "




Đọc tiếp ...

19/02/2017

• Sóng...



          Hôm qua Đ chụp cho mình tấm hình này.
          Đ còn nhắc viết bài mới cho blog đi. Để nó mốc meo quá rồi.

          Mình hỏi Đ viết bài gì bây giờ nhỉ? Đ nói trích bài Sóng của Xuân Quỳnh ấy ^^

          Ừ. Thì Sóng! :)


Dữ dội và dịu êm 
Ồn ào và lặng lẽ 
Sông không hiểu nổi mình 
Sóng tìm ra tận bể 

...

Sóng bắt đầu từ gió 
Gió bắt đầu từ đâu? 
Em cũng không biết nữa 
Khi nào ta yêu nhau ?...



Đọc tiếp ...

30/12/2016

• Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối *


Tôi thích mở một tiệm Cafe, có sách, nhưng không phải là loại hình Cafe chuyên sách, vì tôi muốn con người ta sẽ nói chuyện với nhau hơn là đăm đăm vào quyển sách hay smartphone. Ở đó sẽ có những chậu kiểng, không nhiều hoa. Tôi không thích hoa, ngược lại, tôi thích những chiếc lá có màu xanh non ngả vàng, để bên những ô cửa sổ nơi có thể làm ấm tầm nhìn mỗi con người khi những mùa mưa gõ cửa vào đôi mắt của họ.

Tôi sẽ mở những bản nhạc bất kỳ vào từng khung thời điểm trong ngày, thâm trầm hoặc bay bổng, sôi động hoặc nhẹ nhàng, miễn nó ổn về giai điệu và câu từ. Tôi không phải là dân chuyên môn, kể cả gu âm nhạc hay thức ăn, với tôi, chỉ cần hợp thời điểm, tâm trạng và khẩu vị không tồi là được. Cố chấp khó khăn quá để làm gì, sống trên đời đâu chỉ cho mình mình thôi, phải không?

Tôi sẽ tạo ra những khung giờ riêng trong những gian phòng của quán, nơi con người hoặc có thể tĩnh tâm ngồi đọc sách, nghe nhạc một mình, hoặc là nơi mà mọi người phải chấp nhận bỏ lại những smartphone đắt tiền, những tai nghe ồn ào xa cách ở trong một hộc tủ. Bên trong hộc tủ sẽ có số bàn. Cứ hai ba hộc tủ sẽ có số bàn giống nhau. Tôi muốn những người xa lạ có thể đến và nói chuyện với họ, với những con người.

Quán tôi, tôi muốn nó trở thành người tình cho mọi vị thực khách. Ở đó, tôi không chú trọng là phải đông vui hay quá nặng nề sự đơn độc. Con người luôn đơn độc trong chuyến hành trình của họ, ở những nơi nghỉ chân này, tôi mong tất cả có thể mở lòng. Vì thế, nhân viên của quán nhất định phải là những con người có thể tạo ra sự dễ chịu và ấm áp cho người đối diện.



Nói cho cùng, tôi luôn thích những gì bình ổn nhưng không nhàm chán. Trầm lặng đôi khi mang tới cho con người ta quá nhiều khoảng trống, sự vô vị ấy vốn dĩ chỉ có thể đem lại thêm ưu tư cho lòng người.
Tôi không thích những quán xá nơi mà con người ta chỉ có thể lưu lại vết chân, còn tất cả thời gian ở đó đều chỉ dùng để trầm ngâm âu sầu.
Tôi cũng không thích những địa điểm quá xập xình đèn nhạc. Ở đó có quá nhiều gương mặt và cái tên.
Có quá nhiều thứ khoác lên thêm cho thành phố này cái vẻ hoa lệ mà xa xôi, triền miên lạnh lẽo. Tôi muốn những thứ chân thật. Những thứ có thể thất thường vui buồn như lòng người. Có thể sáng tinh khôi, trưa vội vã. Có thể chiều trầm lắng, đêm lại huyên náo, ồn ào.
Từng chút một đều là hương vị của cuộc sống này, tại sao phải tiếc rẻ để nó trở nên chán ngấy, phải không?

À, tôi cũng muốn Blog của mình như là quán cafe trong mơ của tôi đây. ^^


* Tựa đề là tên một cuốn sách của Patrick Modiano & Sempé




Đọc tiếp ...

25/12/2016

• Chim di cư.






Em có bao giờ nhìn thấy hạnh phúc 
từ đàn chim di cư 
từ những phong thư 
nằm im trong ngăn kéo 
từ chậu hoa rũ héo 
bên cửa sổ chờ một sớm mai...



- Zelda -



Đọc tiếp ...