.

30/11/13

• Ước gì?




Những giấc mơ hoang mang, đau thương đầy ám ảnh lại bắt đầu quay trở lại...
Cái khoảnh khắc tỉnh dậy và thấy mình khóc mướt như đứa trẻ thơ này, sẽ còn tồn tại trong bao lâu, bao lâu nữa?

Ngày đầu tiên của mùa đông. Thành phố lạnh tái tê ngập chìm trong từng cơn gió mùa đông bắc. Câu thơ dang dở ai viết ngày nào cũng nhòa đi trong làn mưa bụi...
Tôi ngồi đó và nghe một mùa nữa ngang qua...
 
Người ta bảo khi nào có sao băng hãy ước 1 điều gì đó , như thế điều ước sẽ thành sự thật .
 

Đọc tiếp ...

27/11/13

• Xu yêu...:)

Đã bao giờ bạn ở nhà với 1 thiên thần chưa? :)


Chàng chỉ thích leo trèo thôi :)

Chàng tập làm thợ săn . :)
Đọc tiếp ...

23/11/13

• 'Người đi bán nắng'



Có những nỗi đau vẫn sẽ mãi chỉ là nỗi đau một khi ta không thoát khỏi nó. Nhưng nhờ có nó, ta thấy mình trưởng thành hơn...

Nỗi đau dù lớn, nhưng không lớn tới mức chiến thắng thời gian! Mọi thứ cuối cùng cũng sẽ phôi pha thôi. Chúng ta, ai cũng phải trưởng thành...

~ Người đi bán nắng - Minh Mẫn ~

__________________________

Tôi không biết mình đã dành mấy lít nước mắt cho quyển sách này. Tôi chỉ biết nó làm tôi khóc, khóc nhiều lắm. Khóc đúng nghĩa của khóc. Là, rơi nước mắt, và quặn thắt trong tim....

Quyển sách đó là những câu chuyện triết lí nhẹ nhàng, là những câu chuyện kể về tâm hồn của những đứa con cô đơn với đầy sứt mẻ bởi sự đổ vỡ của gia đình...
Là những trái tim chỉ biết xù xì trước những yêu thương để đối mặt với những nỗi đau...
Là sự cô đơn luôn cần người che chở...

Tôi tìm thấy bóng dáng của mình đâu đó trong cuốn sách, tôi như thấy mình đang rơi, không trọng lượng...
Và tôi cần phải làm gì đó để tìm lại chính mình. Tôi không thể để mình đi hoang nữa...

Nếu có thể, bạn hãy tìm mua và đọc Người đi bán nắng . Tôi chắc là bạn sẽ thích nó. Đó là liều thuốc an thần cho tâm hồn, là những tia nắng dịu ngọt cho những ngày đông, hay là những cơn gió dịu dàng cho ngày nắng.
Tin tôi đi. Đó là 1 trong những cuốn sách hay nhất mà tôi đã từng đọc..

 







Đọc tiếp ...

22/11/13

• 'Tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau..'



Suy cho cùng, tôi là người duy nhất, và cũng là người cuối cùng có quyền phán xét cuộc đời mình. Tôi vẫn biết, năm tháng luôn có cách để trừng phạt chúng ta, không trừ một ai. 
Tôi không phải là thánh sống, để không mắc lỗi lầm và sống một cuộc sống hoàn hảo từ đầu đến gót chân.

Thế nên tôi chỉ cần sống thôi, kể cả đời tôi là một chuỗi những tội lỗi sai lầm, thì những tội lỗi sai lầm ấy cũng phải là do tôi tạo ra và quyết định, chứ không phải ai khác. 
Mọi lời xin lỗi với cả thế gian này cũng không quan trọng bằng việc tôi tự xin lỗi và cũng tự tha thứ cho bản thân mình, vì người phán xét cuối cùng đã thôi không còn buộc tội nữa, thì mọi thứ có phải là đã được giải thoát rồi không?.

Xin đừng khuyên tôi "cố lên đi", "cố nữa đi", mà hãy khuyên tôi khi nào cần thì nghỉ ngơi một chút...
 
- Gửi Bill -
Thế đấy Bill ạ. Không có ai là không mắc lỗi lầm, và anh cần nghỉ ngơi, đừng dồn ép mình ...


Đọc tiếp ...

•...



Đôi khi, có những thứ tình không gọi thành tên, không ràng buộc vào bất cứ một quy định nào, vào một con người nào. Nó cứ ngày ngày nhen nhóm, xa xa, gần gần, nhưng sao cứ nhớ thương không thôi.
 Nhiều khi, làm ta vui, buồn, hạnh phúc và thăng trầm cùng nó.

 Cảm xúc cứ thế mặc nhiên tuôn trào, không gò bó, không kìm nén và cũng chẳng thể thiếu vắng nó trong chuỗi ngày đang trôi đi. Vô tư đến, vô tư đi cùng những buồn vui quanh mình…











Đọc tiếp ...

19/11/13

• 'Đường hai ngả, người thương thành lạ.'





Chẳng thà hai đứa cứ ở khác xa khoảng trời mà vẫn còn nghĩ về nhau trân trọng, còn hơn cái kiểu thương chưa chắc đủ nhiều để tội cho một thứ được gọi là “tình yêu”. 

Nhớ cho rằng trái tim hẹp hòi lắm, chỉ đủ vừa dành cho một người mà thôi, nên nếu cứ đua đòi thật nhiều cảm thông, thật nhiều chia sẻ, thật nhiều xốn xang lướt qua… thì cuối cùng chỉ còn lại thật nhiều trống không, thật nhiều bất an và xát muối trong lòng.


Câu chuyện nào bắt đầu bằng hai chữ “đã từng” đều chỉ có một kết cục đau lòng như nhau...

~ Anh Khang~







Đọc tiếp ...