Có những nỗi đau vẫn sẽ mãi chỉ là nỗi đau một khi ta không thoát khỏi nó. Nhưng nhờ có nó, ta thấy mình trưởng thành hơn...
Nỗi đau dù lớn, nhưng không lớn tới mức chiến thắng thời gian! Mọi thứ cuối cùng cũng sẽ phôi pha thôi. Chúng ta, ai cũng phải trưởng thành...
~ Người đi bán nắng - Minh Mẫn ~
__________________________
Tôi không biết mình đã dành mấy lít nước mắt cho quyển sách này. Tôi chỉ biết nó làm tôi khóc, khóc nhiều lắm. Khóc đúng nghĩa của khóc. Là, rơi nước mắt, và quặn thắt trong tim....
Quyển sách đó là những câu chuyện triết lí nhẹ nhàng, là những câu chuyện kể về tâm hồn của những đứa con cô đơn với đầy sứt mẻ bởi sự đổ vỡ của gia đình...
Là những trái tim chỉ biết xù xì trước những yêu thương để đối mặt với những nỗi đau...
Là sự cô đơn luôn cần người che chở...
Tôi tìm thấy bóng dáng của mình đâu đó trong cuốn sách, tôi như thấy mình đang rơi, không trọng lượng...
Và tôi cần phải làm gì đó để tìm lại chính mình. Tôi không thể để mình đi hoang nữa...
Nếu có thể, bạn hãy tìm mua và đọc
Người đi bán nắng . Tôi chắc là bạn sẽ thích nó. Đó là liều thuốc an thần cho tâm hồn, là những tia nắng dịu ngọt cho những ngày đông, hay là những cơn gió dịu dàng cho ngày nắng.
Tin tôi đi. Đó là 1 trong những cuốn sách hay nhất mà tôi đã từng đọc..