Đa số các mối quan hệ đều rất dễ định vị nhưng cũng có lúc chúng trở nên thật khó hiểu. Có thể là do một sự va chạm nào đó, cũng có thể chẳng vì lí do gì.
Cũng giống như những móc xích bị han rỉ theo thời gian, móc nối giữa người và ta cũng có nguy cơ bị mài mòn, vì cố tình bẻ gãy hay do vô tình bỏ bê… không bảo quản.
Thời nay những lời hứa trở nên hiếm hoi. Không phải là chúng biến mất nhưng vì người ta ít còn thấy giá trị của những câu nói ấy.
Bởi thế nên yêu nhau rồi xa nhau, ở một khía cạnh nào đó, đã trở thành lẽ hiển nhiên.
Có những người đã từng rất gắn bó, từng rất thân thiết, vậy mà bẵng đi một thời gian, gặp lại nhau thấy lòng trống vắng lắm, tình cảm nguội tanh.
Một câu chào cửa miệng có khi đã là quý hóa, cứ nhìn nhau đau đáu, chẳng có lời nào, chẳng mảy may nổi một suy nghĩ đơn sơ trong đầu, thế là đã xa lại càng xa hơn, đến mức nghi ngờ lẫn nhau: "Liệu rằng ta đã từng quen nhau chưa?".
Nếu như cảm giác luôn hoàn toàn công tâm? Nếu như ta có được bản năng đọc vị để bước trong những suy nghĩ của nhau?
Có lẽ xa lạ rồi cũng thành biết, biết rồi cũng thành quen, quen rồi cũng thành thân. Có điều... cái tham vọng của ta dường như lớn quá.
Tôi viết cho tương lai. Cho 1 ngày xa nhau. Đó không phải là không tin tưởng lẫn nhau, mà là con người vốn dĩ như thế. :)
P/s: Tôi đang yêu 1 chàng trai thích Triết học. Tôi cũng đang hạnh phúc. Liệu anh có xem tôi như 1 người thí nghiệm để viết Triết? :)
Dù sao thì đó cũng là chuyện tương lai. :)





