Có đôi khi ta muốn được tự do, lang thang như vô định. Bỏ mặc lại tất cả…
Đôi khi thấy trơ trọi giữa cuộc sống ồn ào.
Đôi khi thấy lạc lõng giữa dòng đời vội vã.
Đôi khi thấy nỗi buồn, cô đơn tràn ngập căn phòng nhỏ bé.
Đôi khi….
Bất chợt đến rồi lặng lẽ ra đi.
Vô tình ta đánh rơi thời gian bên cửa.
Ta lắng đọng kiếm tìm những gì còn sót lại của những gì đẹp nhất…nhưng sao cứ trôi mãi thế….
Trong cái khoảng không vô chừng ấy ta chợt lặng đi... ta suy nghĩ và ta gom nhặt những ký ức vội vàng, nhớ nhớ quên quên…
Ta cứ lang thang mải miết với những suy tư... Ngày uể oải những bước chân, ta rã rời sau những mệt mỏi. Ta chìm sâu trong giấc ngủ với lãng quên. Trôi đi, trôi đi…
Dường như ai đi ngang cửa...
Gió se lòng…
Gió về bên khung cửa sổ, nhẹ nhàng và vô tình gõ cửa và ta chợt nhận ra mình lẻ loi và cô độc chừng nào.
Cảm xúc đến rồi đi tự nhiên như chính lúc nó đến. Âm thầm, lặng lẽ và lầm lũi với tháng năm đến không ngờ. Những gì trôi đi và những gì để lại…đôi tay ta không thể đong đầy.
Gió…..Ta muốn….
Để gió cuốn đi những tháng năm buồn bã, để gió cuốn đi những nỗi buồn, những cảm xúc vốn dĩ đã là dĩ vãng không thể nào khơi nguồn. Hãy để gió cuốn đi những dòng chữ viết trên nền giấy trắng …...
Ta cứ làm đau chính mình, từng chút, từng chút một.....
Đọc tiếp ...