
Mùa thu, gầy guộc và mong manh lắm. Mùa thu đưa
những cánh tay trơ trọi của mình bấu víu vào nền trời xa thẳm như sợ mình sẽ
trôi vào miền lãng quên. Vì những chiếc lá cũng rời bỏ để đi theo những cơn gió
heo may từ đâu mơn man trở về.
Những chiếc lá rời xa theo gió để rồi khô vàng lăn về cuối đường làm cho Mùa thu cũng buồn...