.

28/12/12

• Entry cuối cùng. 2012.

Chào cậu, người- bạn -sắp -cũ của tớ.  Vậy là mình chia tay nhau rồi cậu nhỉ? Tạm biệt một năm với nhiều thật nhiều điều để nhớ. Biết nói gì với cậu lúc này đây? Bao cảm xúc cứ nôn nao thật khó tả trong tớ… Cậu ạ, tính ra mình đã có gần 365 ngày tức là gần 8760 giờ bên nhau rồi đấy. Mình đã cùng gắn bó, cùng nhau san sẻ thật nhiều...
Đọc tiếp ...

19/12/12

• Giáng sinh. Entry đầu tiên....

''Silent night, holy night. All is calm, and all is bright...'' Mỗi dịp giáng sinh về, khi những giai điệu đầu tiên của bài hát ''Silent night'' vang lên, trong tôi tràn về bao cảm xúc, nôn nao có, háo hức có, chờ đợi cũng có, đôi khi cảm thấy những điều nho nhỏ trong dịp giáng sinh cũng làm mình vui lên và yêu cuộc sống này biết bao...
Đọc tiếp ...

7/12/12

• Sáng thứ 6. Blog. Ngày chia xa...

Sáng thứ Sáu … Mưa ư? Thực ra là sáng thứ Sáu hôm nay không mưa. Đã lâu lắm rồi là như thế… Mưa cuối tuần sẽ bình yên hơn. Cho ngày mai tươi sáng. Và ta không muốn đi tìm nơi bình yên nữa, vì ta cố mà đi tìm thì chính ta lại làm xáo trộn cái bình yên ấy lên.  Ta sẽ sống, sẽ đối mặt với cái quá khứ, và với cái hiện tại. Giọt nước...
Đọc tiếp ...

6/12/12

• Cho tôi ngừng lại 1 chút nhé!

Tôi đã từng mơ đi trên con đường rợp bóng, những áng mây phiêu bồng, những cơn gió lay nhẹ hàng cây xác xơ bên đường. Có phải chăng khi con người ta vươn lên thành những mầm non, trái tim nhỏ bé bỗng hóa thành một tảng đá vô tri.  Con người tôi là một bóng đêm đi bên lề héo úa.Có một nụ hoa đâm chồi, có 1 tình yêu đang tồn tại. Nhưng...
Đọc tiếp ...

4/12/12

• Tình sinh vào mùa Đông, vị Tình căm, thân Tình khuyết …

Chẳng phải mùa nào cũng chở những cánh gió Bấc buốt giá lẳng lơ, ngày nào cũng êm êm mưa phùn câm lặng.  Nào phải nỗi cô đơn nào cũng chịu ngủ vùi giữa cái mùa người người vội vã đi tìm hơi ấm thương yêu. Đâu phải nỗi niềm nào cũng mong manh giấu diếm, bàn tay đơn côi cùng cực nào cũng chỉ biết run run tủi hờn khi thấy ai kế bên có...
Đọc tiếp ...

2/12/12

• Đông về qua phố.

Mùa đông về lạnh ủ ê bên những chấn song, phố cuộn mình ngủ quên ngoài ô cửa trống, bỏ mặc gió về trời theo những giấc chiêm bao… Ai ngồi một mình thả rơi những tiếng tơ đồng giữa cơn mưa về lạc lối, cho những tiếng buồn rơi trên ngón tay đã mãi ngóng tìm hơi ấm của một bàn tay khác, để tiếng đàn tan trong vô vạn xót xa, để nghĩ suy thôi...
Đọc tiếp ...