30/12/2016

• Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối *


Tôi thích mở một tiệm Cafe, có sách, nhưng không phải là loại hình Cafe chuyên sách, vì tôi muốn con người ta sẽ nói chuyện với nhau hơn là đăm đăm vào quyển sách hay smartphone. Ở đó sẽ có những chậu kiểng, không nhiều hoa. Tôi không thích hoa, ngược lại, tôi thích những chiếc lá có màu xanh non ngả vàng, để bên những ô cửa sổ nơi có thể làm ấm tầm nhìn mỗi con người khi những mùa mưa gõ cửa vào đôi mắt của họ.

Tôi sẽ mở những bản nhạc bất kỳ vào từng khung thời điểm trong ngày, thâm trầm hoặc bay bổng, sôi động hoặc nhẹ nhàng, miễn nó ổn về giai điệu và câu từ. Tôi không phải là dân chuyên môn, kể cả gu âm nhạc hay thức ăn, với tôi, chỉ cần hợp thời điểm, tâm trạng và khẩu vị không tồi là được. Cố chấp khó khăn quá để làm gì, sống trên đời đâu chỉ cho mình mình thôi, phải không?

Tôi sẽ tạo ra những khung giờ riêng trong những gian phòng của quán, nơi con người hoặc có thể tĩnh tâm ngồi đọc sách, nghe nhạc một mình, hoặc là nơi mà mọi người phải chấp nhận bỏ lại những smartphone đắt tiền, những tai nghe ồn ào xa cách ở trong một hộc tủ. Bên trong hộc tủ sẽ có số bàn. Cứ hai ba hộc tủ sẽ có số bàn giống nhau. Tôi muốn những người xa lạ có thể đến và nói chuyện với họ, với những con người.

Quán tôi, tôi muốn nó trở thành người tình cho mọi vị thực khách. Ở đó, tôi không chú trọng là phải đông vui hay quá nặng nề sự đơn độc. Con người luôn đơn độc trong chuyến hành trình của họ, ở những nơi nghỉ chân này, tôi mong tất cả có thể mở lòng. Vì thế, nhân viên của quán nhất định phải là những con người có thể tạo ra sự dễ chịu và ấm áp cho người đối diện.



Nói cho cùng, tôi luôn thích những gì bình ổn nhưng không nhàm chán. Trầm lặng đôi khi mang tới cho con người ta quá nhiều khoảng trống, sự vô vị ấy vốn dĩ chỉ có thể đem lại thêm ưu tư cho lòng người.
Tôi không thích những quán xá nơi mà con người ta chỉ có thể lưu lại vết chân, còn tất cả thời gian ở đó đều chỉ dùng để trầm ngâm âu sầu.
Tôi cũng không thích những địa điểm quá xập xình đèn nhạc. Ở đó có quá nhiều gương mặt và cái tên.
Có quá nhiều thứ khoác lên thêm cho thành phố này cái vẻ hoa lệ mà xa xôi, triền miên lạnh lẽo. Tôi muốn những thứ chân thật. Những thứ có thể thất thường vui buồn như lòng người. Có thể sáng tinh khôi, trưa vội vã. Có thể chiều trầm lắng, đêm lại huyên náo, ồn ào.
Từng chút một đều là hương vị của cuộc sống này, tại sao phải tiếc rẻ để nó trở nên chán ngấy, phải không?

À, tôi cũng muốn Blog của mình như là quán cafe trong mơ của tôi đây. ^^


* Tựa đề là tên một cuốn sách của Patrick Modiano & Sempé




Đọc tiếp ...

25/12/2016

• Chim di cư.






Em có bao giờ nhìn thấy hạnh phúc 
từ đàn chim di cư 
từ những phong thư 
nằm im trong ngăn kéo 
từ chậu hoa rũ héo 
bên cửa sổ chờ một sớm mai...



- Zelda -



Đọc tiếp ...

14/12/2016

• An...




Tôi không thích những tiếng nói to. Và không thích những lời nhộn nhạo.
Tôi yêu sự im lìm và nghĩ rằng đời mình có thể sống trọn trong vùng an tĩnh đó mà không chán.
Tuổi trẻ có quá nhiều nơi để đi, quá nhiều người để gặp, quá nhiều điều để nói. Nhưng rồi tháng năm sẽ phai đi màu tóc, cũng phai cả ngôn từ.
Sau này chúng ta không cần nói gì cả. Sự im tiếng khi ngồi bên nhau vào một buổi chiều mà vẫn thấy đủ đầy, thương yêu và thấu cảm.


- Nhược Lạc -



Đọc tiếp ...

08/12/2016

• Yên Chi..




Tôi là một người dễ cảm thấy cô đơn. Trong bất kể môi trường nào đều dễ thấy bản thân nhỏ bé và lọt thỏm so với tất cả mọi người.
Mọi thứ tôi có đều nhạt nhòa, không giỏi thật sự nhưng cũng chưa phải không biết chút nào. Tôi luôn lửng lơ ở tầng trung giữa.
Chính vì vậy mà những cảm giác thiếu an toàn, cô đơn hay tự mình buồn, nhiều khi xảy đến như một thói quen...



Đọc tiếp ...

04/12/2016

• Vết thương...





Người ta không thể cứ day đi day lại những lỗi lầm hoặc niềm đau của kẻ khác dù chính bản thân họ gật đầu: "Ừ! Không có gì."
Chẳng khi nào là không có gì đối với những đau và cũng chẳng có câu chuyện gì là quên hẳn được. Vết thương nào cũng sẽ để lại sẹo và dù thực sự đã không còn đau nữa rồi thì người ta vẫn luôn biết rằng, nơi ấy đã từng tồn tại một vết thương. Luôn luôn là thế!



Đọc tiếp ...

01/12/2016

• Phụ lòng..




Tôi vô tình tìm được blog của anh ấy. Từ trang đầu tiên đọc đến trang cuối cùng, trước trước sau sau tất cả trong những năm tháng đó, đều là những tổn thương anh ấy vì tôi mà chịu. Mặc dù anh ấy biết tôi không thể thương anh, thì cũng chưa từng quên tôi.
Tôi cảm thấy vô cùng xúc động, cũng vô cùng bất lực.

Trên đời này, luôn có một vài người mà bạn không cách nào yêu, bạn nhất định phải phụ lòng họ.



Đọc tiếp ...