27/03/2013

• Dọn dẹp cảm xúc.


Thế là cũng qua một ngày nữa. Cứ như định luật, và tự bắt mình phải tuân theo định luật ấy. Từ tinh mơ cho đến chạng vạng, trong cái dở dở, ương ương của một ngày chưa trọn, mình đã tự cuốn vào mình biết bao nhiêu là linh ta linh tinh cảm xúc. Duyên dáng có, dở hơi có, và cả những bực dọc vô cớ... Vồ vập tất cả, cố làm cho mình thật tham lam, sân si để dành giật hết mọi thứ của đời vào mình. Cuối cùng mình thắng. Tự hào lắm! Kênh kiệu lắm! Thế là, mình hơn đời... 
Mình không thích nghe thêm một từ ngoan nào nữa, mặc dù biết rằng, ngoan rất tốt. Mình nhủ mèo con "Ngoan nào! Chị thương nhé!" - cái ngôn từ nựng nịu lúc này cứ như bổ chát vào đầu mình, hư hỏng rồi mà còn biết thương ai? Nực cười lắm, biết không?
Mình không thích ngoan. Hay nói cách khác là mình không muốn ngoan nữa. Muốn rằng, phải thật ngông, phải thật liều. Liều đến mức mà nửa đêm muốn đi đâu đó là ngồi phắt dậy và bỏ đi. Không vướng bận, lo nghĩ, sợ sệt điều gì cả. Đi dài, đi ngắn, đường thẳng, đường vòng... bằng cách nào cũng được. Phải đi. Chứ không bất động một chỗ như lúc này.



Tuổi mình, gọi lớn, thì cũng không phải. Gọi nhỏ, có khi mình lại dỗi, vì mình có còn được uống sữa mẹ nữa đâu. Là dở dở, ương ương như cái dở dở, ương ương của ngày vậy. Không quá sâu sắc, mà cũng chẳng phải hời hợt gì. Tự nhiên, mình thích mình lúc này ghê gớm, có cả những thứ mà trẻ con hay người già không ai có được. Mình là cô gái, không còn là con bé nữa, cũng không phải bà cụ. Sao không vui được! Mà vui thì lại muốn đi. Đơn giản như trúng một con số độc đắc thì phải đi chơi cho thả ga ấy. Ôi! Không được rồi, nếu huỵch toẹt ra như vậy thì thô thiển quá! Không được! Dịu dàng nào! Ngoan nào!...
Mình không thích ngoan. Mà mình lại rất ngoan. Không phải lễ phép kiểu đi thưa về trình, gọi dạ bảo vâng, những thứ đó những người không được ngoan vẫn làm rất tốt đấy thôi! Mình ngoan trong việc kiềm chế cảm xúc của mình, từ chung chạ, cho đến riêng tư... 
Đầu ngày, trắng tinh. Cuối ngày, mình lại đen đủi như thế này đây. Vật lộn trong mớ cảm xúc hỗn độn, thật tình, mình chịu không nổi. Vui rồi thất vọng, hồi hộp rồi vỡ òa, giận hờn đó rồi lại nũng nịu đó... Nhưng chỉ có một trạng thái cảm xúc được phép biểu hiện trên khuôn mặt mình thôi. Mình phải cười, bắt buộc phải thế! Thế là tự thưởng cho mình chữ "ngoan" rất ngọt...



Để rồi, mình lại nhận ra, cảm xúc của mình hỗn độn và phức tạp đã vượt mức cho phép. Cuối ngày, tự cho mình buồn một tí,bởi chạng vạng có ai có thể nhìn thấy mặt ai? dù có cố tình. Thế là gỡ nụ cười trên mặt mình xuống, đồng thời gỡ luôn những bực dọc, rối ren trong mình đi luôn. Mình ngồi một mình, ở cái ban công, hiển nhiên không cười. Bắt đầu sắp xếp lại cảm xúc, dọn dẹp lại tâm tư. Mà nhé, mình không khóc đâu, chắc chắn vậy. Mình mà khóc, mình thấy có lỗi với chính mình rất nhiều, vì đã làm được đến như vậy rồi cơ mà..
Đâu phải lúc nào muốn phải hơn đời, hơn người, là được. Mình còn xa mới hơn được những thứ đó. Mình là con bé khi thích thì xả tung, khi buồn thì ngồi dọn dẹp lại cho ngăn nắp. Cái cảm xúc của mình ấy, cứ linh ta linh tinh...

Thôi, đừng lắm điều nữa! Dọn dẹp lại cảm xúc, để bình minh ngày mai thật tuyệt vời trong đôi mắt, nhé! Ngoan!

P/s: Mình nhiều chuyện, chắc không ai rảnh mà đọc hết cái note này đâu nhỉ! Mình muốn biết, có con gái nào giống mình lúc này không, hoặc đã từng như vậy? Nếu có, thì đồng cảm nhé!

~HSĐ~

36 nhận xét:

  1. Là em-Nắng!cái cảm giác nó cứ ở lưng chừng!k quá hời hợt cũng k quá sâu sắc!Khó chịu quá!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị đang nghĩ mình có nên nổi loạn 1 chút không đây Mây ơi...♥

      Xóa
    2. Đôi khi cần một chút nổi loạn N à!e đang nổi loạn rồi đây!một ngày mà e đổi hình đại diện trên Fb cũng hơn 10 lần!Chân em cứ muốn chạy,đi mãi thôi!

      Xóa
    3. Tối ngoan nào Mây....♥

      Xóa
    4. Hôm nay em tạm ổn r N à!C cũng vậy nhé!yên nào...

      Xóa
    5. Cafe sáng nào Mây....♥

      Xóa
  2. Vu vơ. Khi không lại muốn nhớ nhung, thương xót một người xa lạ, khi không lại muốn hận một người chẳng dính dáng hay liên can gì tới trái tim mình cả, rồi tưởng tượng ra cái thế giới mà họ yêu nhau nó hồng hào thế nào cho đến cái sắc màu đen kịt của buổi chia ly. Bảo rằng, con người mình lắm điều và vô duyên. Thật đúng!

    p/s: Đang đồng cảm với nàng đây..

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cô đơn là liều thuốc độc, nhưng ngọt, ngọt lắm, có khi người ta uống vào không biết chán, rồi tự liệng mình ra cuộc sống của riêng mình, quẳng mọi thứ vào sọt rác, ôm ghì lấy cái cô đơn chỉ mình mình có.
      Tình yêu không có màu....♥

      Xóa
  3. Nắng ơi, chị Cà Phê Muối bên yahoo đây. Chị mới lập lại blog hôm qua, sau một thời gian im vắng và cứ nghĩ là sẽ ko dùng blog nữa. Nhưng nhớ mọi người, nhớ những cảm xúc lắng lòng ở đây quá em ạ nên cũng lập cái nhà mới. Nhưng chị lười nghiên cứu nhà bên này quá, chị thích cái nhà mới của em lắm, cho chị xin cái code blog nhé, về chị kiếm ảnh nền thay, giờ ko muốn làm blog cầu kì nữa rồi! Mail cho chị:mocmien0305@gmail.com nhé
    Sang thăm e,người bạn cũ! Chúc em học giỏi nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị Muối đấy à? Lâu không gặp chị. Chị vẫn khỏe phải không?
      Lúc đầu em cũng có cảm giác blospot khó thiết kế. Em sẽ gửi mail cho chị nhé.

      Xóa
    2. Ui sao bạn em thiết kế nhà em đẹp thế, chị chưa hiểu cấu trúc bên này lắm. Cái templates em gửi, chị chưa hiểu dùng nó như thế nào cả. Dạo này em học hành thế nào rồi? Tết chị về quê, cứ nghĩ mong gặp em đấy, mà ko liên lạc được!

      Xóa
    3. Hay chị vào nhờ blogger này nhé: http://suynghiem.blospot.com
      Em cũng thấy nhớ chị nhưng ko biết liên lạc với chị bằng cách nào cả. Chị đang ở Sài Gòn à? 1 lúc nào đó chị em mnhf cũng phải gặp nhau trên mảnh đất nắng gó chứ nhỉ? :)

      Xóa
    4. Tết chị mới về quê, nhà gần Đồng Hới nên cũng chị cũng hay xuống đó.Về quê, chị trở về đúng nghĩa với ng con nắng gió đấy (về bán hoa tết cho mama ở chợ Đồng Hới đó). Chắc sang tuần chị mới sửa lại nhà, chị vẫn đang ở SG, tưởng đã xa nhưng còn duyên nên vẫn quay lại...hihi

      Xóa
  4. Giọng văn này. Có phải ngộ ngộ không nhưng mà hình như nó giống anh thì phải? Nếu không phải thì cứ ừ đi nhé. Cho anh vui! :P
    Đây mới là một chút mỗi ngày trong cái mùa yêu bất tận. Phải! Mỗi thứ một chút! Cuộc sống mới khỏi nhạt nhẽo. Tham lam cái gì, sân si cái gì? Linh tinh quá!
    Lớn hơn rồi nhé! :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Uk thì giọng văn này rất là giống anh. :) Hâm hâm cả mà. :)
      Em chưa bao giờ thấy cuộc sống này nhạt cả. Rất nhạt mà thôi.
      Tham lam và sân si 1 cái gì đó, đang nằm trong vòng bí mật. :)
      P/s: Đối với anh, đây là 1 entry dài à? ♥

      Xóa
    2. Không hẳn là dài. Có lẽ anh thích bài này hơn những bài trước thôi.
      P/s: Dạo này triết lý nhiều hơn rồi. Cơ mà đừng tiêu cực quá nhé. :)

      Xóa
    3. Em cứ tưởng anh sẽ chỉ cmt những entry dài thôi. :)
      Triết lý hơn? Về điều gì? ♥

      Xóa
    4. Sao lại hỏi anh vậy? Về điều gì thì em biết rõ mà. Hay tại anh dùng từ không đúng? :)

      Xóa
    5. Em thực sự ko biết....♥

      Xóa
    6. Uhm. Em ngủ ngon! :)

      Xóa
  5. Đồng cảm hay ko đọc xong vs V thấy chẳng cần thiết nữa,mà thay vào đó ent N gần gũi hơn đối với Vy và có lẽ thêm ai đó nữa không chừng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy là Vy cũng đang ổn đúng ko? ♥

      Xóa
  6. Dọn dẹp mà hình như còn thấy lộn xộn lung tung hơn thì phải.:)

    Ngoan không có nghĩa là không nổi loạn.

    (cái vụ nửa đêm ngồi phắt dậy đi lại lung tung càng làm cho mọi người thấy thêm nghi ngờ đó.:D)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em thì thấy nó ngăn nắp hơn bao giờ hết.
      Nổi loạn đôi khi cũng được gọi là ngoan. :)
      P/s: Anh không phải vòng vèo thế đâu. Muốn nói bệnh tử kỷ của em làm mọi người llo lắng thì cứ nói rõ ràng ra. Biết thừa tính anh mà. :)

      Xóa
  7. Có những khi ta bới tìm cảm xúc
    Và dọn dẹp lại đống rác tâm hồn
    Để qua đêm ta thấy ngày sáng hơn
    Xếp tất cả lộng xộn vào ký ức

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Phải làm gì khi tự dưng bước chân
      Chả ai bảo mà cứ lạc vào con phố cũ
      Kỉ niệm rêu phong chắc còn ru nhau ngủ
      Mà mấy mùa rồi vẫn những giấc mơ đau...♥

      Xóa
  8. Entry nhiều cảm xúc quá, mình cũng muốn như bạn, sắp xếp lại cảm xúc dọn dẹp lại tâm tư để bình minh ngày mai lại đến thật tươi mới.
    Chúc bạn mỗi ngày mới thật nhiều niềm vui, hp nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm xúc ai cũng có và có lẽ ai cũng muốn dọn dẹp nó bạn nhỉ?
      Tối vui vẻ nhé.....♥

      Xóa
  9. Lở dở ương ương linh tinh linh tang thỉnh thoảng cảm xúc cũng thất thường chuyện bình thường ấy mà :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng là cmt của Chấm có khác. :)

      Xóa
  10. Hình như tuổi của chúng mình có nhiều lúc chẳng hiểu nổi mình muốn gì, phải ko Nắng?
    Cứ thu thu dọn dọn mà mớ cảm xúc thì chưa bao giờ chịu ngoan ngoan nằm yên cả. Tự dưng TD nhớ tới bài hát “Về thu xếp lại”
    Về thu xếp lại
    Ngày trong nếp ngày
    Vội vàng thêm những lúc yêu người…
    BÌnh yên nha Nắng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. 1 chút hỗn tpj cảu cảm xúc Du nhỉ?
      Sáng an lành nhé...♥

      Xóa
  11. Dọn dẹp cho...ngăn nắp Nắng nhé :)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hôm qua rất ngăn nắp mà Miss. :)

      Xóa
  12. ...............bình yên ........:)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bình yên cho 1 thoáng tim mềm....♥

      Xóa