.
31/12/15
11/12/15
2/12/15
• Tháng Mười Hai...
Tháng mười hai
Cơn gió nhà ai
Đi lạc
Qua trời
Người hát rong
Thôi cười
Thôi cả suy nghĩ cũ
Tự nhiên ủ rũ
Thương mình
Thương ai
Thương cả mảnh tình
Long đong…
Tháng mười hai
Liễu rủ
Hồ dài
Buồn như mạng nhện
Giăng ngoài ưu tư
Đứa con hư
Trở về
Lầm lụi
Bóng mẹ đổ dài
Trần trụi thời gian…
Tháng mười hai
Miên man
Li rượu cũ
Câu chuyện hoàng tử
Lĩnh kiếm
Vua ban
Đánh trận xa ngàn
Mười năm biệt xứ
Đêm nằm không ngủ
Nhớ cô gái quê nhà
Giấc mơ kiệu hoa
Ngàn năm tan biến…
Tháng mười hai
Hà Nội hiền
Như chàng trai
Như cô gái
Yêu nhau
Lặng gió mùa đông
Trao sợi chỉ hồng
Thì thầm đính ước
Duyên này thắm đỏ
Dẫu ngàn cách trở
Vẫn tìm về nhau…
Tháng mười hai
Thời gian trôi mau
Vơi dần cuốn lịch
Đời như vở kịch
Mỗi lúc sang trang
Người lại hoang mang
Như đêm mờ tỏ
Chẳng màng hay dở
Tóc bạc thêm rồi
Người như chiếc bóng
Lặng mùa trăng soi
Tháng mười hai
Anh hát ru mình
Ru êm
Ru cả cuộc tình
Buồn tênh…
- Trần Việt Anh -
17/11/15
8/11/15
• ' Chỉ là em giấu đi...'
“Người đến tìm ta để nói lại những lời đã cũ
Rượu đã nhạt còn rót vào chén vỡ
làm sao mà ta say…?”
Em cũng không biết nỗi nhớ của em ở đâu ngoài những nơi người thường đến. Nơi góc con đường xưa hay nơi quán cafe úa màu thời gian nhưng vẫn mang trong mình vây kín niệm tình riêng?
Nỗi nhớ của em hình như thường trú ngụ trong những nốt mùa đầy dư vị, trong những hình hài dáng dấp không tên. Cảm giác đó tựa hồ như khói, tựa hồ như sương, luyến lưu đôi bàn chân em mỏi mệt.
Em đã bước qua những mỏi mòn để cành xanh sau mùa gió lạnh, bao nhiêu năm qua dường như chỉ có nỗi nhớ là không thay đổi. Không lạc vào những tính toan. Không lạc vào ủ ê. Dẫu cuộc sống đôi phút vẫn tịnh yên, không đau không nhói, nhưng không ít lần em mơ một giấc mơ, một giấc mơ về nơi xưa gặp gỡ, nơi Người trở về một sớm nào không nhớ, khoác trên mình vẫn màu áo ngày xưa đó, vẫn đôi mắt dịu dàng, vẫn nụ cười du miên.
Chỉ là em cứ hay mơ hoài những giấc mơ như thế.
Nỗi nhớ của em và người, đồng vọng trong hình hài của gió. Nhưng chén rượu không còn làm em say khi đã vỡ từ mùa Thu năm ấy. Hoa cúc vườn xưa bây giờ có lẽ vẫn trắng như thế. Em thì cứ mãi chờ một mùa đã chín, gieo khẽ những giọt buồn lên phím cây đàn cũ.
Tháng năm dài.
Riêng em, vẫn giữ con tim vô miên hoài vọng, không nhận lại những lời yêu đã cũ vì chén rượu cuối ngày chưa đủ để say sưa…
Chỉ là...
...
..
.
- LT -
1/9/15
• Những ngày thu trong veo...
Tôi thích hình ảnh “mùa hè thẳng đứng” đã từng gặp ở đâu đó.
Tôi chỉ yêu mùa hè, khi nó bước vào mùa giông bão.
Tôi đã tán tụng cái cảnh tượng này rất nhiều bằng văn vẻ của tôi và cả những điều nhảm nhí. Có những trận mưa lớn đầy giông bão và nhiều niềm hoài vọng.
Trong giông bão tôi tìm thấy bình yên, trong chiều ngược gió tôi tĩnh lặng như mặt hồ yên ngủ.
Có những chiều như hôm nay ngồi lắng nghe gió vần vũ và mưa chao chát ngoài cửa sổ.
Nhấm nhẳng. Tôi có nhu cầu nuôi dưỡng nỗi buồn không?
Tôi chợt nhớ về con sông mà tôi đã gọi là cố nhân. Không biết bây giờ cố nhân đó của tôi đã ra sao, những buổi chợ, những cặn bã chưa được lọc kỹ của cuộc sống đã vội vàng ném xuống, có làm nó mất đi vẻ hung bạo và trữ tình mà khoác lên mình bộ đồng phục của bao con sông tiêu biểu khác?
Và sau mỗi cơn mưa lớn có còn một cầu vồng rất thực cứ lặng lẽ hiện ra, cho cái đứa tôi niềm can đảm để đi về phía trước, dù ở phía ấy vẫn có những cơn mưa thật dài?...
Chuyện kể về những mùa nắng trong veo
Chuyện kể những mùa mưa ngủ yên trong lòng phố
Chuyện kể dài những chuyện xưa cũ
Nhạt phai rồi... phố bắc cầu... sang sông...
Mùa lá rụng lấp đầy con đường nhỏ... “Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố…” Quên mất lối về… …quên cả chuyện ngày xưa…
"Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
Chỉ em là đã khác với em xưa..."
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





