.

1/12/16

• Phụ lòng..




Tôi vô tình tìm được blog của anh ấy. Từ trang đầu tiên đọc đến trang cuối cùng, trước trước sau sau tất cả trong những năm tháng đó, đều là những tổn thương anh ấy vì tôi mà chịu. Mặc dù anh ấy biết tôi không thể thương anh, thì cũng chưa từng quên tôi.
Tôi cảm thấy vô cùng xúc động, cũng vô cùng bất lực.

Trên đời này, luôn có một vài người mà bạn không cách nào yêu, bạn nhất định phải phụ lòng họ.



Đọc tiếp ...

27/11/16

• Tàu đợi bên rừng.





" Có những con đường, em đi tìm anh
Dài bằng hai mươi năm nỗi nhớ
Đêm thanh xuân cựa mình trăn trở
Anh lúc này, có ai ở cùng
Nỗi đau anh, có ai xẻ nửa
Bàn tay anh, có ai cầm
Tuổi trẻ anh, có ai chờ cửa
Ai sẽ thương anh như em sẽ thương anh..."




Đọc tiếp ...

19/11/16

• Phía sau cô gái...




Làm một cô gái độc thân thì đừng bao giờ trách người ta không giúp mình, cũng đừng trách người ta không quan tâm tới mình.
Sống trên đời này, chúng ta đều là một cá thể độc lập, đau khổ khó chịu gì đó đều phải tự mình trải qua.
Đá không rơi vào chân người khác thì họ sẽ không hiểu được nó đau như thế nào, cũng như không hiểu được cảm giác của bạn.
Trên đường đời, chúng ta đều là những hành khách cô độc, giống như bạn uống nước vậy, ấm lạnh chỉ tự mình biết, người có thể giúp bạn cũng chỉ có chính bản thân bạn mà thôi.

- BB -



Đọc tiếp ...

13/11/16

• Chỉ còn cách cố gắng vì chẳng đành lòng thả trôi chính mình.





Khoảng thời gian gần đây tôi gần như rơi vào trạng thái "sống thực vật".
Tôi không cảm thấy bất cứ điều gì xung quanh mình. Tôi không vui, không buồn, và cũng chẳng có động lực sống.
Tôi không rõ điều gì đang diễn ra nhưng thi thoảng tôi lại bị như vậy.
Tôi chẳng biết phải nói điều này với ai và nói như thế nào.
Chẳng có chuyện gì xảy ra, cuộc sống của tôi có vẻ vẫn tiếp diễn rất ổn dưới con mắt của mọi người....

- K -


Mùa đông đến rồi
Chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm 
Như 1 con mèo nhỏ...



Đọc tiếp ...

8/11/16

• Dừng..





Tôi đã từng đi những đoạn đường không mấy trơn tru để tìm cho mình một hạnh phúc có thể bao bọc lấy tôi và cho tôi một cảm giác an toàn và say đắm.
Nghe có vẻ hơi yếu đuối, nhưng quả thật tôi cũng rất cần những cảm giác an toàn . Tôi không muốn mình sẽ trượt dài trong lo âu hay lấp lửng dày vò  trong thoáng chốc rồi khi hết hứng thú rời ra không tạm không biệt...



Đọc tiếp ...

24/10/16

• Buồn như Trịnh...



Tôi vẫn thường nhìn nhận cuộc đời như cái cách tôi thấy khi thưởng thức ánh sáng hoàng hôn: Đẹp và Buồn.
Tôi vẫn thường xót xa cho những khoảng trống hoang hoác trong lòng tôi, vẫn thường nhìn vào đêm và tự tình như một kẻ từng trải và hiểu đời lắm... Đã có lúc, tôi điên cuồng muốn làm hại cảm giác của mình bằng việc vắt chanh vào cafe, để rồi vừa nhấp một ngụm đã nhổ toẹt vào không gian rồi giận sự đời sao chát cay đến thế =))

Hơn một lần tôi mơ về ánh sáng rực đỏ của những bông hoa râm bụt mỏng manh, buồn rũ rượi nhưng kiêu hãnh lạ kì...
Hơn một lần tôi mơ về ngôi nhà sơn trắng có thật nhiều cửa sổ, chan hòa ánh nắng và ríu rít tiếng chim...
Những ngày mưa gần đây, mỗi khi nhắm mắt, tôi vẫn thường mơ đi mơ lại một giấc mơ. Người con gái ấy cầm cây đàn còn thơm mùi gỗ mới chạy thật nhanh về hướng có ánh sáng mặt trời. Thế rồi trong phút chốc, mọi thứ vuột mất. Đời chợt bơ vơ, ngày chợt xa mờ. Giọt buồn còn đọng mãi nơi khóe mắt in dài những vệt kỷ niệm mùa mưa bão... Cô gái ngồi lại giữa cánh đồng hoa, dịu dàng và hiền ngoan như ngọn cỏ...
Và tôi thấy mình ở đó... Tôi muốn vùng chạy, về nơi có đóa hoa hướng dương, về nơi có ánh sáng mặt trời, về nơi có một người quen thuộc.  Nhưng bước chân cứ chần chừ mãi,  như lá mùa thu....

"Mỗi ngày sống qua là mỗi ngày thấy sự bình an sa sút đi một chút, tâm hồn cũng hư hao đi ít nhiều".

 Bỗng thấy lòng mình, buồn như Trịnh..


M chụp bức ảnh này khi tôi đang chăm chú xem mấy đứa nhóc đùa nghịch.
Bức ảnh tự nhiên mà tôi thích nhất. ^^


Đọc tiếp ...