.

18/10/16

• Người hợp với mình.



Cái duyên đến thật tình cờ.Ngay từ phút đầu gặp nhau chúng tôi đã biết rằng không thể thuộc về nhau. Bởi vì tính cách là không thể hợp. Nhưng điều đó không ngăn chúng tôi lao vào nhau !

Mọi sự khác biệt nó dường như vô nghĩa với sự thăng hoa của cảm xúc.

Tôi có thể gọi đó là say nắng. Nó là nơi chỉ dành cho cảm xúc, nơi mọi sự tinh tế, mọi sự cảm nhận, mọi sự cố gắng thấu hiểu được phơi bày rõ nét nhất.

Nhưng mà chúng tôi vốn không thể thuộc về nhau. Bạn biết đấy, nó là một thứ tình cảm tinh khiết, là lúc mà con người ta cứ cố gắng, làm mọi cách để giữ lấy nhau, dù biết rằng cái gì đến cũng sẽ đến, hạnh phúc nhất, nhưng cũng là đau đớn nhất. Nếu bạn tin vào một điều kỳ diệu, bạn phải sống bằng ước mơ vĩ đại của mình: Thay đổi chính số phận của bạn.

Dường như mọi khái niệm bắt đầu hay kết thúc, nó không có giá trị. Thời gian hay không gian cũng như ngưng lại, chẳng có cái tên nào hợp nhất để gọi nó cả.

Nhưng nó dạy cho mỗi người trong cuộc nhiều điều, hơn nữa, nó còn có thể thay đổi số phận của người tham gia nó:

- Đến với người hợp mình, tức là khi chẳng ai phải cố gắng gì cả, tình cảm đến một cách tự nhiên, giống như hít thở khí trời vậy. Mọi sự khập khiểng đều có thể tự nhiên được giải quyết !

- Nhưng đến với một người không hợp mình, có thể đó không phải là người cuối cùng của bạn, nhưng đó lại là nơi con người ta được trải nghiệm chính bản thân mình nhiều nhất. Nó đơn giản chỉ dừng lại khi cạn ... cảm xúc, là khi mỗi con người trở về với chính cái tôi của mình.

Với tôi, thứ tình cảm nào cũng xứng đáng để trải nghiệm nó. Ít nhất để khám phá chính con người của mình.


Miss chụp tôi vào ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau ^^




Đọc tiếp ...

15/10/16

•15.10.2016





Một vài chiếc lá vàng, rơi khẽ xuống ban công vắng, nắng bắt đầu nhạt dần sau cơn mưa vội. Tôi ngồi nghe, tuổi đời đi qua mình. Nhanh. Chới với như một cơn say.

 Bình tâm nhìn lại, có những thứ, khi tôi có được trong tay rồi, nhưng sao vẫn thấy trống rỗng đến hoang mang. Có lẽ, được và mất chẳng phải là tất cả cho nỗi buồn trong mỗi chúng ta. Mà, ở đó, có sự sai lệch về thứ mà ta đã chọn lựa. Mục đích. Đường đi. Tinh thần cứu rỗi. Và cả cái gọi là duyên. Duyên đến. Duyên đi. Chẳng qua, đường ngắn, đường dài.

Tôi bất chợt nhìn về cuối hàng cây, nơi chỉ còn lưa thưa vài cánh hoa cuối mùa. Rồi quay mặt. Nhìn lại. Xác lá nằm co bên gót giày đã mòn vẹt theo thời gian.
Tôi biết, hạ đã đi. Vỉa hè lạnh câm, không còn người về đây nói cười, thu chợt buồn như mắt ai kia.



Đọc tiếp ...

15/9/16

• Yên.






" Tôi không muốn mình thay đổi nữa. Tôi thích tôi ở hiện tại. 
Lặng lẽ, không vui cũng không buồn. Không hi vọng mà cũng chẳng buông xuôi. Không chân tình mà cũng chẳng lừa dối. Ai cần tôi thì tôi cần lại. Vậy thôi! "




Đọc tiếp ...

12/9/16

• Nhớ biển mùa Đông...





"Chỉ một con sóng nhỏ 
Cũng mênh mang nỗi buồn
Biển kia dài rộng thế
Chắc gì không cô đơn ? "





Đọc tiếp ...

10/9/16

• Chưa thử sao biết?






Đừng đem đời mình so với ai đó, đời mỗi người mỗi khác.
Bầu trời trong mắt mỗi người mang một màu xanh khác nhau…
Nước mắt của mỗi người, nếu chưa nếm thử, sao biết ai mặn ngọt hơn ai? ”



Đọc tiếp ...

3/9/16

• Em sẽ đến.






"Đôi khi lý trí muốn dừng tình cảm sai lầm lại để bản thân hạnh phúc, nhưng không được.
 Con người, đơn giản là thích chạy theo những thứ khiến họ khổ sở hơn là thích ở bên những thứ vốn dĩ có thể khiến họ vui cười."






Đọc tiếp ...