.

6/1/16

• Mùa và những in hằn trên tay





Tôi muốn cắt tóc thật ngắn. Trèo lên ngọn núi cao. Ngồi trên đỉnh mùa hè. Nghe gió thổi. Nhìn mây bay. Và ngủ quên cho đến khi trời thật tối.

Tôi sẽ mở mắt ngơ ngác tưởng thế kỷ phai phôi. Ngỡ phận mình cút côi chỉ mới là ngày hôm qua. Bắt lấy một con đom đóm già. Và lặng lẽ trông thế giới rạng rỡ, đổi thay.

Tôi viết những kí tự lộn xộn lên lòng bàn tay. Ghi chép về tháng ngày. Hỏi nỗi nhớ về cuộc sống có còn tồn tại không, tồn tại không. Hay những giấc ngủ say nồng đã giúp tôi lãng quên khái niệm mất mát.

Tôi muốn mang theo những chiếc váy trắng dài. Nếu lỡ một mai nước dâng lên từ bờ kia nắng rát. Tôi sẽ im lặng không hát. Nghiêng mình xuống vạt cỏ mùa thu. Rơi những giọt nước mắt xiên. Thấy lòng mình quá đỗi hiền. Và chết đi như một loài cây lương thiện.

Tôi bỏ kiếp sống của mình vào đêm. Thêm những buồn vui vào những ngày có nắng. Ngước mặt qua những mùa trăng. Và cựa mình thành bông tuyết trắng khi mùa đông ùa vào những kẽ ngón chân.

Sống giữa một mùa giữa triệu mùa mà tôi vẫn phân vân. Về những điều cần để tồn tại yên bình giữa thời gian chắp vá. Một bông tuyết li ti tin vào nhân-quả. Có là quá nhiều để bắt đầu học cách vị tha…

Tôi đã biết mình tan dần khi ngửi thấy hơi ấm mùa xuân. Trên đôi vai tôi mọc ra vài mầm non thành khẩn. Tôi chắp tay cầu đất trời cho mình trụ vững. Không tị niềm những vết tuổi trẻ bỏng rát trên lưng.

Tôi hỏi con sẻ con đời này có vui không. Nó chỉ nhìn tôi và tung cánh bay về phía cầu vồng. Tôi nghĩ về cơn mưa. Và mỉm cười như giữa giờ khắc giao thừa. Một nửa hồn tôi biến mất.

Tôi nhớ về đỉnh gió mùa hè. Tôi nghĩ về vạt cỏ mùa thu. Tôi ước mình trở lại làm bông tuyết mùa đông. Và được sinh ra dưới thân xác của một con mèo mùa xuân.

Hay là

Tôi thật sự chỉ muốn trôi đi. Như nước của tất cả các mùa…



24.05.2013

- Vivimeomeo -





Gần 2h sáng. Thật sự. Không thể chợp mắt được.




Đọc tiếp ...

31/12/15

• Cuối cùng...






"Đi cùng trời cuối đất, rốt cuộc, cũng chỉ cần một người đến nắm tay, một người ở lại và đi cùng với ta theo những thăng trầm cuộc sống.
Một người luôn đứng về phía ta bất chấp những đúng sai của cuộc đời."


. . .
. .
.


31.12.2015
Hôm nay. Cũng là ngày cuối cùng của năm...



Đọc tiếp ...

11/12/15

• Đêm...




12:38 AM
Lại yếu đuối nữa rồi.



Đêm khuya. Có người hỏi ''Đang làm gì đó? Sao còn chưa ngủ?'' cũng bật khóc ngon lành.
Mình bị sao vậy?
Ai cho phép mình yếu đuối?

Đã bảo là đừng bao giờ rơi nước mắt vì bất kì điều gì nữa. Nhớ chưa? Nhớ cho kỹ.





Đọc tiếp ...

2/12/15

• Tháng Mười Hai...





Tháng mười hai

Cơn gió nhà ai

Đi lạc

Qua trời

Người hát rong

Thôi cười

Thôi cả suy nghĩ cũ

Tự nhiên ủ rũ

Thương mình

Thương ai

Thương cả mảnh tình

Long đong…




Tháng mười hai

Liễu rủ

Hồ dài

Buồn như mạng nhện

Giăng ngoài ưu tư

Đứa con hư

Trở về

Lầm lụi

Bóng mẹ đổ dài

Trần trụi thời gian…



Tháng mười hai

Miên man

Li rượu cũ

Câu chuyện hoàng tử

Lĩnh kiếm

Vua ban

Đánh trận xa ngàn

Mười năm biệt xứ

Đêm nằm không ngủ

Nhớ cô gái quê nhà

Giấc mơ kiệu hoa

Ngàn năm tan biến…



Tháng mười hai

Hà Nội hiền

Như chàng trai

Như cô gái

Yêu nhau

Lặng gió mùa đông

Trao sợi chỉ hồng

Thì thầm đính ước

Duyên này thắm đỏ

Dẫu ngàn cách trở

Vẫn tìm về nhau…



Tháng mười hai

Thời gian trôi mau

Vơi dần cuốn lịch

Đời như vở kịch

Mỗi lúc sang trang

Người lại hoang mang

Như đêm mờ tỏ

Chẳng màng hay dở

Tóc bạc thêm rồi

Người như chiếc bóng

Lặng mùa trăng soi



Tháng mười hai

Anh hát ru mình

Ru êm

Ru cả cuộc tình

Buồn tênh…



- Trần Việt Anh -



Đọc tiếp ...

17/11/15

• [17.11.2015]







Ngày hôm nay, Em - thực sự thích gọi nó là ngày "Mắt của mắt - Tay chạm tay".

Vì có quá nhiều điều không thể gọi tên. Nên, thực tâm, em chỉ mong rằng, không sóng gió gì nữa là đã vui lắm rồi.

Chỉ cần như vậy thôi. Chỉ như vậy thôi. Là Đủ Đầy...



[ 1 năm không lẻ ]




Đọc tiếp ...

8/11/15

• ' Chỉ là em giấu đi...'






“Người đến tìm ta để nói lại những lời đã cũ
Rượu đã nhạt còn rót vào chén vỡ
làm sao mà ta say…?”

Em cũng không biết nỗi nhớ của em ở đâu ngoài những nơi người thường đến. Nơi góc con đường xưa hay nơi quán cafe úa màu thời gian nhưng vẫn mang trong mình vây kín niệm tình riêng?
 Nỗi nhớ của em hình như thường trú ngụ trong những nốt mùa đầy dư vị, trong những hình hài dáng dấp không tên. Cảm giác đó tựa hồ như khói, tựa hồ như sương, luyến lưu đôi bàn chân em mỏi mệt.

Em đã bước qua những mỏi mòn để cành xanh sau mùa gió lạnh, bao nhiêu năm qua dường như chỉ có nỗi nhớ là không thay đổi. Không lạc vào những tính toan. Không lạc vào ủ ê. Dẫu cuộc sống đôi phút vẫn tịnh yên, không đau không nhói, nhưng không ít lần em mơ một giấc mơ, một giấc mơ về nơi xưa gặp gỡ, nơi Người trở về một sớm nào không nhớ, khoác trên mình vẫn màu áo ngày xưa đó, vẫn đôi mắt dịu dàng, vẫn nụ cười du miên.

Chỉ là em cứ hay mơ hoài những giấc mơ như thế.

Nỗi nhớ của em và người, đồng vọng trong hình hài của gió. Nhưng chén rượu không còn làm em say khi đã vỡ từ mùa Thu năm ấy. Hoa cúc vườn xưa bây giờ có lẽ vẫn trắng như thế. Em thì cứ mãi chờ một mùa đã chín, gieo khẽ những giọt buồn lên phím cây đàn cũ.

 Tháng năm dài.

Riêng em, vẫn giữ con tim vô miên hoài vọng, không nhận lại những lời yêu đã cũ vì chén rượu cuối ngày chưa đủ để say sưa…


Chỉ là...

...

..

.


- LT -
Đọc tiếp ...