
Tôi nghĩ đến những thứ mà T nói, nhớ đến cậu ấy, nước mắt từ đáy tim hệt như se lại thành hạt cứng, khô hốc đến buồn bã.
Những ngày cuồng quay này rồi cũng sẽ mau đi, khi bình mình lên, ánh nắng cũng sẽ gột rửa những cay đắng của dòng đời đã đặt lên vai mình. Cô đơn vẫn ở đây, chỉ là sự trơ trọi không còn là thuộc về riêng cậu hay chúng...