.

24/9/14

• Bến bờ kí ức.

Kí ức đi về giữa hai bờ bến mơ hồ này. Bước chân này đi qua thì bước chân khác lại về. Chập chờn nhớ, chập chờn quên, giẫm đạp lên nhau. Sự chênh vênh đó, đôi khi chỉ là nhạt nhòa giữa dòng kí ức.  Đôi khi tưởng rằng ta quên, nhưng dĩ vãng vẫn là còn đó quanh nỗi nhớ.  Và có đôi khi tưởng rằng ta nhớ, nhưng khoảng...
Đọc tiếp ...

17/9/14

• Vì còn thương...

Đối lập với yêu thương không phải là ghét bỏ, mà là sự thờ ơ. Bởi còn thương nên mới bực dọc, dằn vặt vì chưa thể nào quên hẳn nhau trong trí nhớ, chứ thờ ơ rồi thì còn cần chi hằn hộc bằng những lời giả lơ: "Xin lỗi, ai vậy!?" - Anh Khang - ...
Đọc tiếp ...

12/9/14

• Trước ngày đổi gió.

- Dù ai đó nắm tay cậu và bảo đừng đi, cậu vẫn sẽ quay bước và tiếp tục cuộc hành trình của mình cơ mà. Đôi khi người ta không thể nói hay làm điều mình muốn, vì sợ chúng trở thành gánh nặng và khiến cậu khó xử. Đó chẳng phải là lý do cậu không muốn gắn bó với một người nào đó sao? - Đúng! Nhưng tớ vẫn ước giá ai đó nắm lấy tay tớ và...
Đọc tiếp ...

4/9/14

• Thu...(2014)

Mùa thu về khẽ khàng nơi góc phố rêu phong. Có kẻ đứng bên đường tập nói lời hạnh phúc, đợi thu về táp hết nỗi cô đơn...  Đứng bên thu, và mơ về một tháng Chạp lạnh đến buốt người, mơ về "người tình" mùa đông dịu dàng chung thủy... Tự hỏi, tôi có đủ bao dung để cười nhạt? Và đủ kiên nhẫn để chờ?    Lời ru tháng...
Đọc tiếp ...