.

27/5/13

• Trọn vẹn...

Ngày vẫn quay với chuỗi năm tháng bất tận. Ta đi qua ngày, đi qua những điều thân thuộc bình dị đến nỗi làm ngơ chẳng nhận ra. Con người buồn cười đến thế, có những thứ quen quá hóa ra lại lãng quên… Sáng nay, vẫn như mọi ngày nhưng sao bỗng cảm thấy mọi thứ thân thuộc đến lạ. Chút buồn buồn thoáng qua.  Ừ, như thế có lẽ sẽ...
Đọc tiếp ...

24/5/13

• Em ngủ quên...

Lại thấy sự hụt hẫng, chênh vênh và mệt mỏi. Nhiều lúc em thấy mình thật xấu xa, những nỗi va vấp cứ cuốn lấy trí óc và tâm hồn. Thể xác còn lại là một thứ vô tri vô giác. Tâm hồn em lang thang nơi nào, nơi con tim được tự do tung tăng và trí óc cố kéo lấy những bước chân không thuộc về mình.    Cuộc sống quá khó khăn với...
Đọc tiếp ...

20/5/13

• Em cười....:)

Chiều nay lòng nhẹ nhàng quá....  Yên ả, trong lành, đẹp thênh thang.  Thấy lòng hân hoan nên đôi chân mời gọi mình hãy thả lòng với thế giới xung quanh. Và em đi, đi không mục đích, lòng bình yên đến lạ lùng.  Tâm hồn chùn xuống trước những bộn bề cuộc sống, thấy phơi phới hương thơm hoa ven đường. Ngày dài nhưng chẳng...
Đọc tiếp ...

16/5/13

....

''Anh phải làm gì để giữ nụ cười của em?'' ~H...
Đọc tiếp ...

11/5/13

• Yêu thương đong đầy....

Ngày chếnh choáng trong khúc dạo đầu một bản Nocturne như một nỗi buồn nhẹ tênh rơi rớt từ hôm nào trên thềm vắng mà đôi khi nhìn lại tôi không thể định hình, như một thói quen khó bỏ những cảm giác thân thuộc vẫn tìm về không báo trước.  Thời gian qua, tôi không biết mình không có đủ mơ mộng để viết hay đang chuẩn bị cho một...
Đọc tiếp ...

7/5/13

• Tháng 5. Tháng mơ. Tháng của màu nhớ...

Tháng Tư qua đi… mang theo những tâm sự buồn của em ra đi, mang theo những nỗi buồn vu vơ, chợt đến, chợt đi như cơn mưa đầu mùa bất chợt, không báo trước. Thế nhưng, khi tiễn một nỗi buồn ra đi, em lại không ngừng lo lắng vì biết đâu mai này sẽ có một nỗi buồn mới len nhẹ vào tim em. Lúc ấy trang nhật kí của em lại dày lên, dòng tâm...
Đọc tiếp ...

1/5/13

• Đời nhiều sân si, cuối cùng rồi cũng hóa hư không...

  Vụn vặt ngày giấu diếm, lòng dối gạt những ô cửa chạnh lòng đau. Người u mê lòng ta thì lem luốc, bỗng cơn mưa về đời vừa lại đánh nhẹ vào hồn ta một cái…  Ta sống với tấm lòng ta lay lắt, sống với mơn man từng đợt sóng dập dìu xoa khẽ trong tâm khảm tháng năm. Đời trầm luân u mê trong từng khúc, ta đi khúc...
Đọc tiếp ...