23/10/2017

• 4-9-2017...



Đã bao nhiêu năm rồi K biết không?

K,
Chưa từng có ai đợi chờ em. Không một ai có thể chấp nhận em, như K chấp nhận em. K mặc em bướng bỉnh, cay nghiệt, K mặc em lẽo đẽo bám theo anh vì sợ sệt, K cũng mặc em khóc nức ngày chia xa.

Em đã không dám định nghĩa K bằng những ngôn từ cạn cợt, đau đớn.
Em không định nghĩa được mất mát.

Cuộc sống này đầy trống trải và cô quạnh. Điều đáng sợ không phải là không còn K, không còn em, điều đáng sợ là có những lần đầu tiên mãi mãi mất đi mà em không cách nào có thể giữ lại.

Điều gì đến rồi cũng sẽ đến.
Sau tất cả, người ta luôn phải chiến đấu một mình, kỳ thực vô cùng đáng sợ, em thấy mình trơ trọi, K ạ.

Bằng lăng, hoa sữa. Không có gì hết K ơi.
Không có gì cả!