31/12/2015

• Cuối cùng...






"Đi cùng trời cuối đất, rốt cuộc, cũng chỉ cần một người đến nắm tay, một người ở lại và đi cùng với ta theo những thăng trầm cuộc sống.
Một người luôn đứng về phía ta bất chấp những đúng sai của cuộc đời."


. . .
. .
.


31.12.2015
Hôm nay. Cũng là ngày cuối cùng của năm...



Đọc tiếp ...

11/12/2015

• Đêm...




12:38 AM
Lại yếu đuối nữa rồi.



Đêm khuya. Có người hỏi ''Đang làm gì đó? Sao còn chưa ngủ?'' cũng bật khóc ngon lành.
Mình bị sao vậy?
Ai cho phép mình yếu đuối?

Đã bảo là đừng bao giờ rơi nước mắt vì bất kì điều gì nữa. Nhớ chưa? Nhớ cho kỹ.





Đọc tiếp ...

02/12/2015

• Tháng Mười Hai...





Tháng mười hai

Cơn gió nhà ai

Đi lạc

Qua trời

Người hát rong

Thôi cười

Thôi cả suy nghĩ cũ

Tự nhiên ủ rũ

Thương mình

Thương ai

Thương cả mảnh tình

Long đong…




Tháng mười hai

Liễu rủ

Hồ dài

Buồn như mạng nhện

Giăng ngoài ưu tư

Đứa con hư

Trở về

Lầm lụi

Bóng mẹ đổ dài

Trần trụi thời gian…



Tháng mười hai

Miên man

Li rượu cũ

Câu chuyện hoàng tử

Lĩnh kiếm

Vua ban

Đánh trận xa ngàn

Mười năm biệt xứ

Đêm nằm không ngủ

Nhớ cô gái quê nhà

Giấc mơ kiệu hoa

Ngàn năm tan biến…



Tháng mười hai

Hà Nội hiền

Như chàng trai

Như cô gái

Yêu nhau

Lặng gió mùa đông

Trao sợi chỉ hồng

Thì thầm đính ước

Duyên này thắm đỏ

Dẫu ngàn cách trở

Vẫn tìm về nhau…



Tháng mười hai

Thời gian trôi mau

Vơi dần cuốn lịch

Đời như vở kịch

Mỗi lúc sang trang

Người lại hoang mang

Như đêm mờ tỏ

Chẳng màng hay dở

Tóc bạc thêm rồi

Người như chiếc bóng

Lặng mùa trăng soi



Tháng mười hai

Anh hát ru mình

Ru êm

Ru cả cuộc tình

Buồn tênh…



- Trần Việt Anh -



Đọc tiếp ...

17/11/2015

• [17.11.2015]







Ngày hôm nay, Em - thực sự thích gọi nó là ngày "Mắt của mắt - Tay chạm tay".

Vì có quá nhiều điều không thể gọi tên. Nên, thực tâm, em chỉ mong rằng, không sóng gió gì nữa là đã vui lắm rồi.

Chỉ cần như vậy thôi. Chỉ như vậy thôi. Là Đủ Đầy...



[ 1 năm không lẻ ]




Đọc tiếp ...

08/11/2015

• ' Chỉ là em giấu đi...'






“Người đến tìm ta để nói lại những lời đã cũ
Rượu đã nhạt còn rót vào chén vỡ
làm sao mà ta say…?”

Em cũng không biết nỗi nhớ của em ở đâu ngoài những nơi người thường đến. Nơi góc con đường xưa hay nơi quán cafe úa màu thời gian nhưng vẫn mang trong mình vây kín niệm tình riêng?
 Nỗi nhớ của em hình như thường trú ngụ trong những nốt mùa đầy dư vị, trong những hình hài dáng dấp không tên. Cảm giác đó tựa hồ như khói, tựa hồ như sương, luyến lưu đôi bàn chân em mỏi mệt.

Em đã bước qua những mỏi mòn để cành xanh sau mùa gió lạnh, bao nhiêu năm qua dường như chỉ có nỗi nhớ là không thay đổi. Không lạc vào những tính toan. Không lạc vào ủ ê. Dẫu cuộc sống đôi phút vẫn tịnh yên, không đau không nhói, nhưng không ít lần em mơ một giấc mơ, một giấc mơ về nơi xưa gặp gỡ, nơi Người trở về một sớm nào không nhớ, khoác trên mình vẫn màu áo ngày xưa đó, vẫn đôi mắt dịu dàng, vẫn nụ cười du miên.

Chỉ là em cứ hay mơ hoài những giấc mơ như thế.

Nỗi nhớ của em và người, đồng vọng trong hình hài của gió. Nhưng chén rượu không còn làm em say khi đã vỡ từ mùa Thu năm ấy. Hoa cúc vườn xưa bây giờ có lẽ vẫn trắng như thế. Em thì cứ mãi chờ một mùa đã chín, gieo khẽ những giọt buồn lên phím cây đàn cũ.

 Tháng năm dài.

Riêng em, vẫn giữ con tim vô miên hoài vọng, không nhận lại những lời yêu đã cũ vì chén rượu cuối ngày chưa đủ để say sưa…


Chỉ là...

...

..

.


- LT -
Đọc tiếp ...

16/10/2015

• 4-9-2015...






K,
Hôm nay là ngày 29-9. Đã qua 25 ngày.  Em đang tự giận chính mình sao lại quên ngày hôm đó. K, em không muốn đổ lỗi cho sự bận rộn của mình. Bởi em biết, tất cả chỉ là sự biện minh.

K, có phải em đã quên được anh rồi không? Có phải em không nghĩ đến anh nhiều như trước là em đang dần dần lãng quên không?

5 năm rồi K. Năm nay em không đến được với anh, cũng quên mất ngày quan trọng đó. Có phải em vô tâm lắm không ?
Trả lời em được không K?
Làm ơn…



K à, Sài Gòn mùa này em không thấy bằng lăng, cũng không có hoa sữa…



Đọc tiếp ...

01/09/2015

• Những ngày thu trong veo...





Tôi thích hình ảnh “mùa hè thẳng đứng” đã từng gặp ở đâu đó.

Tôi chỉ yêu mùa hè, khi nó bước vào mùa giông bão.

Tôi đã tán tụng cái cảnh tượng này rất nhiều bằng văn vẻ của tôi và cả những điều nhảm nhí. Có những trận mưa lớn đầy giông bão và nhiều niềm hoài vọng.

Trong giông bão tôi tìm thấy bình yên, trong chiều ngược gió tôi tĩnh lặng như mặt hồ yên ngủ.
Có những chiều như hôm nay ngồi lắng nghe gió vần vũ và mưa chao chát ngoài cửa sổ.
Nhấm nhẳng. Tôi có nhu cầu nuôi dưỡng nỗi buồn không?

Tôi chợt nhớ về con sông mà tôi đã gọi là cố nhân. Không biết bây giờ cố nhân đó của tôi đã ra sao, những buổi chợ, những cặn bã chưa được lọc kỹ của cuộc sống đã vội vàng ném xuống, có làm nó mất đi vẻ hung bạo và trữ tình mà khoác lên mình bộ đồng phục của bao con sông tiêu biểu khác?

Và sau mỗi cơn mưa lớn có còn một cầu vồng rất thực cứ lặng lẽ hiện ra, cho cái đứa tôi niềm can đảm để đi về phía trước, dù ở phía ấy vẫn có những cơn mưa thật dài?...


Chuyện kể về những mùa nắng trong veo

Chuyện kể những mùa mưa ngủ yên trong lòng phố

Chuyện kể dài những chuyện xưa cũ

Nhạt phai rồi... phố bắc cầu... sang sông...


Mùa lá rụng lấp đầy con đường nhỏ... “Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố…” Quên mất lối về… …quên cả chuyện ngày xưa…



"Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
Chỉ em là đã khác với em xưa..."





Đọc tiếp ...

19/08/2015

• Ngột ngạt. Và đi...




2h sáng…

Không gian vắng lặng đến man dại lòng người. Vắng lặng đến trong veo khoảng không ngoài kia. Đến nỗi, nghe rõ cả tiếng lá vừa rơi. Cái âm thanh nó chạm vào nền bê tông nghe rát cả màn đêm. Và những nghĩ suy bắt đầu ồn ào không chịu nỗi. Mọi thứ bắt đầu cuồng loạn và rối tung.

Tôi như bị nhấn chìm trong bể nước vô hình, ngột ngạt và yếu đuối. Tôi cố ngoi lên, vẫy đạp nhưng vẫn chìm sâu trong cái trong veo hoang dại đó.

Cảm giác có một nỗi buồn nhẹ vừa đi ngang qua hai vai. Mộ cái gì đó vừa vụt mất vào hư vô. Không để lại dấu vết.

Đêm vẫn trong veo ngoài kia, mà tôi, thì vẫn đục ngầu những nỗi buồn năm tháng.


* * *

Một ngày, cảm giác rất mệt mỏi và trống trải.
 Không phải là bên cạnh tôi không có ai thân thiết, mà là, tôi thèm cái cảm giác thoát khỏi hiện thực này. 

Tôi muốn lao đi trong hơi nóng hằng học của phố xá, của trời tháng tám oi nồng. Tôi muốn đi xuyên qua cái khó chịu đó, và tới một miền quê xa lắc xa lơ nào đó. Nơi không ai biết tôi và tôi cũng chẳng cần biết ai. 

Nơi đó tôi sẽ biến mình thành một cánh chim lạc loài, hít thở cái bao la của đất trời nơi đây. 

Vui say rồi về...




Đọc tiếp ...

13/08/2015

• Đêm...







1:48AM.

Đêm.

Nhận được câu hỏi ''Đang làm gì đó? '' cũng bật khóc ngon lành.


Mình yếu đuối như thế từ lúc nào vậy?





Đọc tiếp ...

10/08/2015

• Để tôi...







" Tôi đi mãi, rồi tôi gặp một người có đôi mắt trong veo ánh bầu trời xanh ngắt và nụ cười sáng như mùa thu. Tôi đi cạnh người, nghe người nói về những miền trời tôi từng qua. Tôi chẳng nói gì, chỉ cười.
Một ngày, người hỏi giấc mơ của tôi là gì. Tôi lắc đầu, cười vào ý nghĩ ngốc nghếch. Người mỉm cười dịu dàng, an ủi tôi bằng cái xiết tay nhẹ. Rồi từ từ rút ra một quả cầu li ti đốm sáng, để vào lòng bàn tay tôi, như bí mật được chia sẻ từ tin tưởng.

Tôi nhìn người.

Tôi đứng dậy.

Và ném giấc mơ về phía rừng sâu với tất cả sức lực có được."


Thu à, Thu ơi. Đến rồi sao? Nhanh quá...

Chờ tôi...




Đọc tiếp ...

02/08/2015

• Thời gian tuyệt đẹp...






''Thời điểm tuyệt đẹp nhất trong ngày luôn đến vào khoảng mười một giờ đêm, khi tôi đã bắt đầu lên giường đi ngủ, và luôn luôn điện thoại báo rằng tôi có tin nhắn.
 Bấy giờ mọi mệt mỏi trong ngày đều tan đi cả, thay bằng một giọng nói ấm trầm vang lên cách đó mấy ngàn cây số. Và nếu đó không phải những lời tâm tình thì cũng là một câu chuyện ngắn hoặc một đoạn hát không thể tình cảm hơn.
 Phải nói là bọn con gái sống bằng tinh thần nhiều hơn không khí, và nhiều hơn cả cơm canh thường ngày. Nếu tính như vậy thì hẳn tôi luôn ăn hai bữa một ngày: vào mười một giờ đêm và sáu giờ sáng. 

Mỗi ngày sẽ có những món khác nhau, khi thì cơm lứt khi thì xôi lúc là bánh bò hoặc chè trôi nước. Cũng có những món lặp đi lặp lại như xin chào, em ngủ ngon không, hoặc hôm nay em sẽ làm gì,… 

Nhưng bao giờ cũng là những thức tuyệt ngon để nuôi dưỡng một trái tim háu đói. Nếu như người ta đã từng trải qua những ngày chán ăn hoặc không có gì để ăn, rồi bỗng dưng được mang đến toàn các món ngon lành, giản dị, thì người ta sẽ sung sướng bật dậy, ăn uống ngon lành và hạnh phúc. 

Tôi bây giờ đang cảm thấy vô cùng no đủ như vậy đấy. ''




Đọc tiếp ...

27/07/2015

• Ngày hôm qua, ta đã làm được gì?






Giữa những bộn bề tư lự , chọn cuộc đời cho chính mình hay chấp nhận cái gọi là định mệnh ? Giữa những phút muộn phiền , có đủ để giữ cho chính mình còn nhìn về phía trước ? Có người buông thả như những con thuyền giấy , mặc dòng chảy cuộc đời đưa đẩy , gọi là phận sống bình yên . Cũng có những con người dù thở dài giữa đêm , vẫn cố gắng tìm cho mình ánh sáng , gọi là không yên phận , hoặc là biết khát khao !

Cũng như trên trời đầy những vì sao , có những vì sao nhỏ nhoi nhưng luôn cố gắng gửi đến mắt người ánh sáng , cũng có những hành tinh thật lớn , chịu khuất mình ở những chốn xa xăm .

Cuộc sống là một chặng đường dài . Sẽ là hối hận ? Sẽ là xót xa ? Hay là một ánh mắt rạng ngời , hạnh phúc với những gì đã chọn ?

Có lẽ chẳng có ai và chẳng bao giờ phân biệt được , làm gì , đi đâu có lẽ chỉ là thoả mãn lòng mình thôi ! Bình yên chấp nhận cuộc đời là hạnh phúc , biết chấp nhận những gì mình có , theo đuổi những đam mê , những ước mơ cũng là niềm vui , có điều gì đó để làm , có ai đó để yêu thương và có điều gì đó để hi vọng ...

Ừ ! Hạnh phúc ở trong lòng…




Đọc tiếp ...

10/07/2015

• Huế. 2015.



Huế mộng, Huế mơ...
Huế lơ ngơ là quên đường về :)




















Tháng 7 nắng hanh vàng
Những ngã đường xanh ngát
Huế nhớ ai? Huế thương ai?



Đọc tiếp ...

07/07/2015

• Hâm dở







1. Bạn Nắng đã trở lại, chắc sẽ lợi hại hơn xưa . :)

2. Dù đến nửa năm không viết blog, nhưng bạn Nắng vẫn âm thầm theo dõi bài viết của mấy bạn blog ở đây đó nha. Ai buồn, ai vui, ai khó thở, Nắng đều biết hết :))

3. Có 1 bạn nào đó giấu tên, dùng trình duyệt Safari(hệ điều hành Iphone) gần cả tháng nay vào blog mình thường xuyên, lại còn rất chăm chỉ lục lại những bài viết xưa cũ để đọc nữa.
Bạn có  vào đây đọc được những dòng này thì để lại 1 cái tên cho mình nhé. :)

4. Bạn Nắng đi lâu thế, có ai nhớ Nắng không? :P
Có thì cứ thú nhận tự nhiên đi ha :)


Đọc tiếp ...

18/06/2015

• Con.Chữ.





Tôi là đứa con gái thiếu cảm giác an toàn. Vì thế không thể ở lại một chỗ quá lâu. Có ám ảnh sẽ lộ mình ra ngoài ánh sáng. Lâu không trò chuyện sẽ rơi vào trạng thái trầm cảm, xung quanh xuất hiện toàn ảo giác.

 Nên phải ra sức tâm tình với những người lạ mặt, con chữ là cứu cánh duy nhất của tôi với thế giới này.



-Dzei-

Đọc tiếp ...

15/05/2015

• Chợt nhớ..






Tôi chợt nhớ về những điều dang dở
Buồn gói thành kỷ niệm
Buồn lăn vào mắt sâu.
Ai cho tôi một lời an ủi, vùi quên đi hết những chênh vênh này!


-Góc Tĩnh-




Đọc tiếp ...

02/04/2015

• B.D






'' Sự thật là năm vẫn trôi đi mải miết, và tuổi đời ta cứ thế mà đếm lên theo. Nhưng ngày tháng vẫn cứ trở lại hoài để nhắc rằng ta từng là đứa trẻ.

Dù đây là lần sinh nhật thứ bao nhiêu  đi nữa, thì cũng hãy ăn mừng một cách hân hoan và hồn nhiên như một đứa trẻ.
Và hãy giữ luôn đứa trẻ ấy trong tim mình. Bởi tôi nhớ có ai đó đã nói:“ Tuổi của ta là tuổi của trái tim….”






Đọc tiếp ...

10/03/2015

• Chuyện ly cafe...




 
"Chuyện người ra đi trong sương mờ chớm lạnh

Ly cà phê bên hè đường sóng sánh

Giọt nước mắt tràn...

như mùa khẽ mong manh"...
 
 
Đọc tiếp ...

08/02/2015

'Cuộc đời thật khéo xô đẩy'













Vì cuộc sống này rộng mênh mông. Vì thế giới này quá đông người. Thế nên, càng ngày duyên số càng dễ bị thất lạc...

Xoay lưng lại cũng đánh mất nhau, nhắm mắt cũng bỏ lỡ thành trái tim dang dở, nghiêng người là vô tình lướt qua vội vã. Chỉ cần chậm một bước là xa vô vàn. Chỉ cần chần chừ nắm giữ là người ta đã hòa lẫn giữa biển người lạ. Chỉ cần im lặng cũng đủ làm khoảng cách rất dài...


- Lê Nguyễn Nhật Linh -








Đọc tiếp ...

25/01/2015

• Câu chuyện Mùa Gió.




Mùa đi qua vội vàng trên phố…

Mùa đi qua, cũng chẳng bao giờ lưu luyến gì. Không nhớ, không thương không đau khổ và cả hạnh phúc. Mùa chỉ đến như là nhiệm vụ phải mang, định mệnh phải làm. Mùa không chọn cho mình một ai hay giữ cho mình một điều gì. Chỉ đến và đi.  Giữa dòng đời này.

Anh và em, như Mùa nào đó trong năm, lác đác heo may rơi trên những phiến lá buồn. Rồi đi qua phố xá không Mùa.

Anh đi và em đi. Chỉ giữ cho nhau chút nhẹ nhàng rằng Mùa sau ta lại gặp nhau.

Vậy thôi…

 



Có một Mùa đang đi vào thành phố, chen chân trên những lối đi rộn rã những điều không tên gọi. Mùa lướt qua trên những hè phố rộng dài với những quán cóc lưa thưa. Mùa ghé đợi những bước chân không tên trên những chổ ngồi vắng lặng đơn điệu. Chờ một điều gì đó như là Mùa đi qua đây.

Chờ những cơn gió.

Có một cơn gió cũng vô tình ngược chiều vào thành phố. Gió ve vãn những bước chân son lướt qua. Gió lùa vào làn tóc rối rít những đam mê vụng về. Gió thoảng một lời thì thầm như là Gió.

Lời thì thầm của Mùa về.

Gió đi qua những điều không tên gọi. Gió lặng nhìn và tìm kiếm những khoảng trống. Gió đã gặp Mùa trên những góc phố. Nơi những quán cóc đơn điệu. Nơi những câu chuyện hè phố được nghe ra.

Câu chuyện Mùa Gió…


Đọc tiếp ...

13/01/2015

• Vài ba vết máu loang chiều mùa đông...


'' Vài ba vết máu loang chiều mùa đông...''









Đọc tiếp ...

06/01/2015

• Hạnh phúc đơn sơ.





Tôi không có đủ đầy những thứ tôi thích, tôi muốn, và tôi cần nhưng tôi yêu tất cả những gì mà mình đang có.

Ít thôi…

Một vài người bạn.

Dăm ba kỷ niệm về những bóng hình đã qua.

Một tâm hồn không đến nỗi khô cạn.

Một đam mê, mặc dù nó không làm tôi giàu có gì.

Một vài người bạn mới quen, dù biết thời gian sẽ xóa nhòa đi hiện tại, khi mà trí nhớ con người là hữu hạn.

Cái gọi là tình yêu của tôi chỉ có bấy nhiêu thôi.

Vậy là đủ đầy cho một hạnh phúc giản dị trong tôi rồi…





Entry đầu tiên của năm 2015. Tôi chẳng biết viết gì nhiều. Một chút gia vị hạnh phúc thôi.
Mong là nó đủ làm tôi an yên suốt bốn mùa...

À, tôi muốn có lời muốn nói với blog nhân dịp năm mới : Blog à, năm mới chúc mày không thiếu những nỗi buồn nhé. :)


Đọc tiếp ...