27/08/2014

• Đỡ mùa thu rơi...



Thành phố này, "có phải là nơi ngóng trông của kẻ ở lại? Có phải là nơi ngăn cách phía bên này và phía bên kia của những cuộc đời rất khác?" 

Thực ra, tôi cũng không rõ nữa...
...
Có phải mùa thu biết tôi buồn nên cũng trở nên lặng lẽ? Mây trắng bồng bềnh trôi, nắng gió miên man trên mặt nước hồ tĩnh lặng, cây lá đung đưa nhẹ nhàng bên bức tường phủ đầy rêu cổ kính...
 Tôi thấy lòng mình chợt vắng lại bên những chiều se sắt Thu rơi.

 
Thành phố này vẫn vậy, mùa thu vẫn dịu dàng và đầy mộng mơ, người người vẫn bận rộn và hỉ hả cười với nhau để đè lấp đi những vô ưu chôn kín. Chỉ có tôi là đã khác đi rất nhiều, bình lặng và tĩnh tại hơn, nỗi buồn thì xô nhau ngã...

Đôi khi thấy, cuộc sống chẳng khác gì cái ao tù không phẳng lặng, bé nhỏ nhưng thừa cuồng nộ. Vậy mà, bơi trong cái sự quay cuồng ấy, từng mùa từng mùa vẫn nắm tay nhau hát tình ca bên phố. Hè hết rồi Thu sang, cứ khe khẽ trôi, và bình yên như thế... 
Tiếng thở dài bạc thếch trong đêm cũng chẳng thể ngăn nổi tiếng gõ nhịp của mùa. Để rồi, người ta chỉ có thể nhận ra khoảnh khắc giao mùa diệu bình khi ngước nhìn bầu trời qua kẽ lá, như ngước nhìn cả một tuổi thơ trong veo như giọt nước...


Và cuối cùng thì tôi cũng nhận ra rằng, thành phố này vẫn mãi là nơi để chờ, vẫn mãi là nơi để mong nhớ thật nhiều, của những "kẻ đi rong"...

 


"Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
Chỉ em là đã khác với em xưa..."


Đọc tiếp ...

25/08/2014

• Trò chơi...




Để anh chỉ cho em cách tham gia trò chơi này nhé. Em biết luật chơi của xã hội này rồi đấy. Hắn muốn giết em, nhưng hắn sẽ không để em chết đâu. Bởi em mà chết rồi thì hắn còn biết chơi với ai nữa. 
Vì thế, em cứ chơi đi. Nếu hắn thích nhìn em khóc, ừ thì em cứ khóc. Nếu hắn thích em cười, ừ thì em cứ cười. Khóc và Cười với hắn là gia vị của cuộc chơi mà. Biểu hiện cho hắn thấy em cũng có niềm tin vào cuộc đời đi.

- Trí Không -



 Ừ, cũng lâu rồi, mình chẳng được khóc buồn theo cảm xúc...


 
Đọc tiếp ...

11/08/2014

• Thời xa vắng...






Khi tâm hồn đã thấm mệt. Tôi lại muốn trở về nơi ấy, nơi vương vãi những ký ức, hơi ấm một thời...

Gần đây, tôi bắt đầu nghe lại dòng nhạc xưa. Lắng lòng mình với thời gian, giấu lòng mình ở miền xa xăm nào đó. Ru buồn lòng mình vào góc sâu thẳm mảng đời !

Tôi lục lọi giá sách. Chọn những cuốn từ thời xa vắng để khơi gợi miền ký ức đã cũ. Mà hiển hiện trong tôi có lúc nhạt, lúc đậm, lúc xa xôi..

Tôi nhớ những mùa trăng tràn về óng ả lụa là. Trải dài trên khoảng sân mênh mông trước mặt. Trên những núi đồi chập trùng, vằng vặc heo hút gió. Giờ mùa trăng ấy chỉ trải trong lòng nỗi quạnh vắng không tên đã nhạt nhoà.

Khi tôi đã rời bỏ nơi ấy để tìm chân trời mới cho riêng mình...

Ai đó có biết không? Mùa thu dần gõ cửa...


Đọc tiếp ...

04/08/2014

• Clarity.





Vừa xinh lại vừa hát hay.
 Mình thật ngưỡng mộ cô bé này quá a... :)






...

If our love is tragedy, why are you my remedy?
If our love's insanity, why are you my clarity?



Walk on through a red parade and refuse to make amends
It cuts deep through our ground and makes us forget all common sense


...



Đọc tiếp ...