16/09/2012

• Như là rơi nghiêng...


''Ngoài thềm rơi chiếc lá đa
Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng...''

Đôi khi tôi vẫn đặt câu hỏi rằng'' Rơi nghiêng nghĩa là gì?''. Phải chăng cái khoảnh khắc chiếc lá buông mình vào hư vô và bắt đầu  chuyến hành trình của mình.

Chiếc lá sẽ lắc lư 1 chút, đong đưa 1 chút, xoay vần trên ko trung rồi khẽ khàng chạm lấy mặt đất. Và nhà thơ đã ghi lại khoảnh khắc dịu dàng ấy bằng từ ''rơi nghiêng'', ''rơi nghiêng'', pha 1 chút dịu dàng, 1 chút nồng đượm.

***

Tôi có thói quen nhìn lên những ngọn cây vào mùa lá rụng, khi chúng thả rơi mình trong sắc vàng bải hoải. Như những chiếc lá bay về trời. Tôi hay nghĩ nếu tôi có thể đến được đó, chạm vào những màu sắc đó, tôi sẽ tìm được hạnh phúc.

Hạnh phúc ấy như thế nào, tôi không hay biết.

Chỉ biết tôi sẽ mỉm cười hoặc khóc òa lên cùng 1 ai đó, điều mà trước giờ tôi vẫn làm nhưng chỉ có 1 mình.

Hạnh phúc ấy, lãng đãng và nhẹ nhõm đến mức khó mà có thể nắm giữ nổi. Có cảm giác như chỉ cần đưa tay ra chạm tôi thì hạnh phúc ấy sẽ tan biến đi, để lại những hình bóng mờ ảo.



_______

Thảng hoặc, tôi thấy mình rơi trong những nỗi đau dịu dàng. Những nỗi buồn không tên, ngơ ngác.

Trong tôi, những khoảnh khắc mùa đã xếp theo ngày tháng, có khi bước đến sớm cũng gợi chút ngỡ ngàng, và mỗi ngày trễ muộn 1 chút cũng làm ra trông đợi.

Thỉnh thoảng tôi lại thấy mình đếm đốt bàn tay, rồi vẩn vơ gieo thêm những ngóng chờ, bao giờ thì mùa sang, bao giờ thì lá rơi vàng? .....




Rơi


Rơi
Rơi
                                                                                                             

                                                                                                                     Rơi


Rơi


 Rơi.




Như là rơi nghiêng trong những dịu dàng...



~Tịnh Phong~

Đọc tiếp ...

08/09/2012

• Những hoài niệm...


Nếu ai đã có lần ngắm nhìn những cơn gió bay qua, chắc sẽ ngước nhìn lên bầu trời và tự nhủ: ''Cuộc đời cũng như gió kia thôi, liệu có chốn bình yên nào để trú chân, hay sẽ phiêu bạt mãi không có điểm dừng...''

Mình đã từng bị ám ảnh bởi những dòng tâm sự như thế. Đôi khi nghẹn ngào mà lo sợ điều sắp đến, sắp xảy ra mà chính bản thân còn chưa mường tượng được điều ấy là gì, mang hình hài ra sao.

Giống như gió vậy, ngọt ngào, dịu dàng, man mác nhưng cũng thờ ơ, vô tâm lắm. Gió có yên lặng 1 chỗ bao giờ, muốn đi đâu thì kệ cũng chả ai cản được. Đọng lại chỉ là yêu thương rất đỗi mơ hồ, ngắn gọn....

Nỗi niềm riêng mà, muộn phiền cũng lắng yên nhanh thôi....





 '' Ai cũng biết rằng đời ko suôn sẻ
                                                  
Lệ ưu sầu vẫn cứ mãi tuôn rơi
                                                  
   Những ai đã 1 lần ôm trái đắng
                                                  
          Mới thấy đời như chiếc lá nhẹ rơi...''

.....Nhớ cái lần cô bạn thân đọc cho nghe bài thơ này, nước mắt mình cứ thế lăn dài....

Niềm vui chưa hẳn đã lảng tránh, nhưng mình biết tìm được nó sao thấy xa xôi quá. Lúc thì bất ngờ xuất hiện chẳng báo trước, lúc lại trốn tránh bồng bềnh tưởng niệm.

Ngoài kia là hoài nghi, bâng khuâng để cuộc đời được khăng khít, trọn vẹn hơn. Như bài thơ trên, yêu thương đến theo dòng định mệnh sắp đặt.


Mình đã từng nghĩ rất nhiều về tương lai, mai mốt, về rào cản lạ lẫm hay hoang mang, song lại đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Ngày đẩy  mình chia lìa những ngây thơ trước kia, chẳng buồn trả lời khi có ai đó hỏi vì sao im lặng.

Đơn giản là mọi điều đã được chôn kín, gói gọn phía sau......





Mà tháng 9 này sẽ thế nào nhỉ?
Có.Ai.Đó.Chờ.Mình.Cuối.Con.Đường.Ko?
Hay-lại-mùa-nếp-cũ? 


Đọc tiếp ...